Trân Văn
Trạm thu phí Cai Lậy trên truyền thông nhà nước.
Chiều 15 tháng 8, ông Trương Quang Nghĩa, Bộ trưởng Giao
thông – Vận tải Việt Nam hứa với Ủy ban Thường vụ Quốc hội Việt Nam rằng sẽ sớm
thông báo kết quả giải quyết vụ Trạm Thu phí Cai Lậy (1).
Trước đó nửa ngày, vào rạng sáng 15 tháng 8, Công ty BOT Đầu
tư Quốc lộ 1 Tiền Giang – doanh nghiệp thiết lập và điều hành Trạm Thu phí Cai
Lậy đã rút toàn bộ bảo vệ, nhân viên thu ngân khỏi trạm này. Giám đốc Sở Giao
thông – Vận tải Tiền Giang tuyên bố, chưa biết bao giờ Trạm Thu phí Cai Lậy hoạt
động trở lại (2).
Tuy giới tài xế và dân chúng tạm thắng nhưng cuộc chiến
giành lẽ công bằng, chống áp đặt trong giao thông, rộng hơn là trong những sinh
hoạt khác của xã hội Việt Nam có vẻ sẽ còn rất dài…
***
Với lý do giảm kẹt xe trên quốc lộ 1 tại đoạn chạy ngang Cai
Lậy, Bộ Giao thông – Vận tải Việt Nam đã cho phép Công ty Đầu tư Quốc lộ 1 Tiền
Giang mở một con đường chạy vòng bên ngoài Cai Lậy. Những con đường chạy vòng
bên ngoài các khu thị tứ được gọi nôm na là “đường tránh”.
Đường tránh Cai Lậy bắt đầu được khai thác từ 1 tháng 8.
Đáng lưu ý là dù chỉ đầu tư – khai thác đường tránh Cai Lậy nhưng Công ty Đầu
tư Quốc lộ 1 Tiền Giang lại được phép đặt trạm thu phí trên quốc lộ 1, thành ra
xe cộ có dùng đường tránh Cai Lậy hay không vẫn phải trả phí.
Điều khiến cả giới kiếm sống bằng việc cầm lái các loại xe lẫn
dân chúng thêm phẫn nộ là mức phí rất cao. Phí trả cho việc sử dụng cao tốc Sài
Gòn – Trung Lương, dài 40 cây số đối với xe từ bảy chỗ trở xuống chỉ có 40.000
đồng/lượt. Còn phí mà Công ty Đầu tư Quốc lộ 1 Tiền Giang thu đối với xe cùng
loại lên tới 35.000 đồng/lượt, trong khi chiều dài của đường tránh Cai Lậy chỉ
12 cây số.
Biết là có kêu cũng chẳng thấu “Trời”, giới kiếm sống bằng
việc cầm lái các loại xe bắt đầu dùng tiền lẻ - “tuyệt chiêu” từng hạ gục Công
ty Cienco 4, doanh nghiệp bỏ tiền ra nâng cấp, mở rộng đoạn quốc lộ 1 gần cầu Bến
Thủy, nối hai tỉnh Nghệ An và Hà Tĩnh.
Do được phép đặt trạm thu phí ở các đầu cầu Bến Thủy sau khi
chính quyền Việt Nam dùng công quỹ, tách cầu ra làm đôi cho hai hướng lưu thông
khác nhau, nên Cienco 4 đột nhiên được phép buộc tất cả các loại xe bốn bánh
qua cầu Bến Thủy phải nộp phí, bất kể tài xế có sử dụng đoạn quốc lộ 1 mà
Cienco 4 đã đầu tư hay không. Cả dân chúng Nghệ An, Hà Tĩnh lẫn tài xế khiếu nại
nhiều lần, thậm chí tổ chức biểu tình nhưng không ăn thua. Đến tháng 4 năm nay
thì xảy ra hiện tượng, nhiều tài xế bám theo nhau cho xe bò qua cầu Bến Thủy,
khi tới Trạm thu phí, họ trao cho nhân viên thâu ngân một bọc tiền lẻ có mệnh
giá nhỏ nhất - 500 đồng, vốn không còn ai dùng nhưng Ngân hàng Nhà nước chưa
thu hồi nên về lý thuyết vẫn còn giá trị sử dụng. Bởi nhân viên thâu ngân phải
kiểm đếm rất lâu, xong xe này lại gặp xe khác nên giao thông xuyên Việt bị nghẽn.
Công an không thể tạm giữ xe trả phí bằng tiền lẻ vì “cản trở giao thông”, cũng
chẳng thể bắt ai “gây rối trật tự công cộng”... Cuối cùng, chính phủ Việt Nam
phải ra lệnh dẹp bỏ Trạm thu phí cầu Bến Thủy.
Sau khi phải nhận tiền lẻ của một số tài xế, sợ sẽ rơi vào
tình cảnh như Công ty Cienco 4, ngày 5 tháng 8, Công ty Đầu tư Quốc lộ 1 Tiền
Giang chủ động phát cảnh báo, sẽ yêu cầu công an xử lý những tài xế dùng tiền lẻ
để trả phí. Cảnh báo đó lập tức đem lại hiệu quả ngoài dự kiến: Số tài xế trả
tiền lẻ tăng vọt. Giới tài xế còn tiến thêm một bước là vò tiền lẻ lại, cho vào
chai đựng nước, thành thử việc đếm tiền lẻ vốn đã khó lại còn nan giải hơn. Thậm
chí, Công ty Đầu tư Quốc lộ 1 Tiền Giang còn tố cáo, có nhiều trường hợp khi
dùng tiền lẻ trả phí, tài xế cố tình đưa thiếu 500 đồng, sau đó lấy lại tiền lẻ
rồi đưa tờ 500.000 đồng, đòi thối...
Quốc lộ 1 đoạn chạy qua Cai Lậy bắt đầu kẹt xe. Giao thông hỗn
loạn, đình trệ, tình hình nghiêm trọng tới mức, thỉnh thoảng, Công ty Đầu tư Quốc
lộ 1 Tiền Giang phải ngưng thu phí để các loại xe qua lại thoải mái.
Khác với vụ giới kiếm sống bằng việc cầm lái các loại xe đối
đầu với Cienco 4 hồi tháng tư vừa qua ở Trạm Thu phí cầu Bến Thủy, lần này, vụ
tài xế đối đầu với Công ty Đầu tư Quốc lộ 1 Tiền Giang sôi nổi hơn nhiều.
Trang facebook “Bạn hữu đường xa” (3) – nơi giao lưu của những
người cầm lái các loại xe liên tục cập nhật thông tin, hình ảnh liên quan đến
việc giới tài xế chuẩn bị ra sao, hỗ trợ nhau thế nào trong chuyện “ra trận” –
cho xe hành tiến qua Trạm Thu phí Cai Lậy với tốc độ của rùa. Các video clip, ảnh
chụp cho thấy tiền lẻ được gom về thành từng thau, trộn vào nhau, được thấm nước
để có muốn đếm cũng khó hơn. Không chỉ chủ động thực hiện chiến thuật “trì
hoãn” bằng tiền lẻ, giới kiếm sống bằng việc cầm lái các loại xe còn thực hiện
chiến thuật này bằng chuyện mang heo quay đến cúng ở Trạm Thu phí Cai Lậy như
thiên hạ thường “cúng cô hồn”…
Một điểm khác biệt nữa giữa hai vụ đối đầu vừa kể là trong vụ
sau, sự ủng hộ của dân chúng mạnh mẽ hơn vụ trước. Trên facebook, người sử dụng
Internet liên tục kêu gọi nhau ủng hộ giới tài xế, chống chuyện hút máu dân
lành. Không ít facebooker tuyên bố như Võ Đắc Danh, sẽ lái xe hơi xuống Cai Lậy
để tiếp sức cho giới tài xế theo kiểu chạy qua, chạy lại Trạm Thu phí Cai Lậy.
Mỗi lần trả 34.500 đồng bằng giấy bạc loại 200 đồng và 500 đồng. Khi nhân viên
thu ngân đếm xong, xác định còn thiếu 500 đồng, sẽ đưa thêm 500.000 đồng, đề
nghị thối lại 499.500 đồng (4).
Trên thực tế, Trạm Thu phí Cai Lậy liên tục ngừng thu phí và
đến tối 14 tháng 8 tạm ngưng toàn bộ hoạt động là vì vừa phải đếm tiền lẻ của
giới kiếm sống bằng việc cầm lái các loại xe, vừa phải đếm tiền lẻ của chủ nhiều
loại xe khác.
Càng ngày, số người ủng hộ giới kiếm sống bằng việc cầm lái
các loại xe đối đầu với Công ty Đầu tư Quốc lộ 1 Tiền Giang càng đông. Ông Nguyễn
Hữu Danh, chủ quán cà phê Gốm và Lá ở phường 6 thành phố Tân An, tỉnh Long An,
long trọng thông báo, ông đã gom được 22 triệu đồng loại giấy bạc 200 đồng và
500 đồng để “phục vụ” giới tài xế tham chiến (5).
Một kỹ sư xây dựng tên là Huy Đoàn nhờ tờ Người Lao Động
chuyển cho Tổng cục Đường bộ của Bộ Giao thông – Vận tải Việt Nam mười câu hỏi
mà đọc xong, người ta không cần câu trả lời người ta vẫn hiểu: Tại sao đến
tháng 4 năm 2014 Công ty Đầu tư Quốc lộ 1 Tiền Giang mới thành lập trong khi
công trình đường tránh Cai Lậy đã khởi công trước đó hai tháng? Công ty này có
sẵn vốn không hay đi vay ngân hàng 100% và nếu đúng như thế thì tại sao lại chọn
làm nhà đầu tư? Tại sao Cai Lậy chưa bao giờ là điểm nóng về giao thông (kẹt
xe), chưa kể có sẵn hai huyện lộ để giải tỏa lượng xe bị kẹt mà vẫn cho làm đường
tránh để thu phí? Tại sao 26,5 cây số mặt đường và 14 cây cầu trên quốc lộ 1 vẫn
còn tốt mà Tổng cục Đường bộ lại chấp nhận cho nhà đầu tư gia cố, sửa chữa để
nhà đầu tư lấy đó làm lý do đặt trạm thu phí ngay trên Quốc lộ 1, buộc tất cả
xe cộ qua lại phải trả phí dù có dùng đường tránh Cai Lậy hay không? Tại sao Bộ
Giao thông – Vận tải đã duyệt dự án nối dài cao tốc Trung Lương – Sài Gòn mà vẫn
cho phép làm thêm dự án đường tránh Cai Lậy? Bộ Giao thông – Vận tải căn cứ vào
đâu để phê duyệt mức phí và thời gian Công ty Đầu tư Quốc lộ 1 Tiền Giang được
phép thu phí?.. (6)
Không khí sôi động ấy đã lôi kéo truyền thông nhập cuộc. Tờ
Lao Động gọi việc Trạm Thu phí Cai Lậy “thất thủ” (phải tạm ngưng thu phí để quốc
lộ 1 không bị nghẽn) là “thất thủ trước lòng dân” (7). Tờ Người Lao Động loan
báo, Công ty Đầu tư Quốc lộ 1 Tiền Giang khai rằng đã chi 1.000 tỉ đồng để làm
12 cây số và 7 cây cầu cho đường tránh Cai Lậy nhưng vào lúc này, trên đường tránh
Cai Lậy chỉ có 5 cây cầu (8). Báo điện tử Nhà Quản lý cho biết, Công ty Đầu tư
Quốc lộ 1 Tiền Giang chỉ là “bình phong”, chủ đầu tư thật sự của dự án đường
tránh Cai Lậy là Công ty Đầu tư Xây dựng Bắc Ái, có trụ sở tại tỉnh Vĩnh Phúc
và Công ty Đầu tư Thương mại Xây dựng giao thông 1 (TRICO), có trụ sở tại Hà Nội
(9). Nếu ở Vĩnh Phúc, Bắc Ái nổi tiếng vì khai thác khoáng sản không cần giấy
phép mà chẳng ai làm gì được (10) thì trên toàn Việt Nam TRICO lừng lẫy do được
chọn làm chủ đầu tư hàng chục công trình giao thông theo hình thức BOT (đầu tư
– khai thác – chuyển giao).
***
Trong mười năm vừa qua, các trạm thu phí cầu đường thi nhau
mọc lên như nấm trên khắp Việt Nam khiến dân chúng điêu đứng: Phí vận tải tăng
làm vật giá tăng vọt. Do chỉ trích và các hoạt động phản kháng của dân chúng đối
với các trạm thu phí càng ngày càng dữ dội, chính phủ Việt Nam đã yêu cầu cơ
quan Kiểm toán Việt Nam xem lại một số dự án cầu đường do các doanh nghiệp thực
hiện theo hình thức BOT để thu phí.
Tháng 2 năm nay, Kiểm toán Việt Nam cho biết, chỉ kiểm tra
27 dự án cầu đường được thực hiện theo hình thức BOT đã phát giác, dự án nào
cũng được phép thu phí dài hơn mức cần thiết. Tổng thời gian mà theo Kiểm toán
Việt Nam tính toán và đề nghị cắt bỏ, không cho các chủ đầu tư thu phí cộng lại
chừng… 100 năm. Đáng nói là theo Kiểm toán Việt Nam, những dự án cầu đường mà họ
đã kiểm toán đều là chỉ định nhà thầu chứ không tổ chức đấu thầu để lựa chọn
nhà thầu. Bởi vậy, các yếu tố để quyết định thời gian mà chủ đầu tư được phép
thu phí như: Tỉ lệ vốn của chủ đầu tư, tỉ lệ vốn đi vay, lãi suất đối với vốn
đi vay, chi phí quản lý, lợi nhuận,… đều mập mờ và không hợp lý. Sự mập mờ và
không hợp lý còn thể hiện ở chỗ nhiều trạm thu phí cầu đường được đặt bên ngoài
dự án, thành ra không sử dụng cầu đường, các loại phương tiện vẫn bị buộc phải
trả phí. Đa số dự án cầu đường mà cơ quan Kiểm toán Việt Nam đã kiểm tra đều buộc
các loại phương tiện trả chung một mức phí, bất kể những phương tiện đó di chuyển
trên công trình cầu đường dài hay ngắn.
Chưa kể Kiểm toán Việt Nam còn phát giác có sự nhập nhằng về
bản chất của các dự án đầu tư cầu đường để thu phí. Nhiều dự án trong số những
dự án mà họ đã kiểm tra chỉ là “cải tạo, nâng cấp” chứ không phải “làm mới”
theo đúng tinh thần BOT. Cũng vì vậy, dân chúng bị tước mất cơ hội lựa chọn, sử
dụng hệ thống giao thông miễn phí (11).
Theo kết quả kiểm tra đã kể thì không chỉ chính quyền các tỉnh
phải chịu trách nhiệm do chỉ định thầu, mặc kệ chủ đầu tư muốn dựng trạm thu
phí ở đâu cũng được mà Bộ Giao thông - Vận tải cũng đáng ngờ do nhắm mắt phê
duyệt các dự án đầu tư cầu đường, đánh đồng “cải tạo, nâng cấp” với “làm mới”,
không đặt định cách thức kiểm soát lưu lượng phương tiện qua các công trình cầu
đường, doanh thu thực của các dự án đầu tư. Bộ Tài chính bị xem là chưa làm
tròn trách nhiệm do không quy định về lợi nhuận của chủ đầu tư đối với trường hợp
chỉ định thầu, không hướng dẫn về mức phí sao cho phù hợp với đặc điểm dự án, đặc
điểm khu vực có dự án đầu tư. Bộ Kế hoạch - Đầu tư quá chậm chạp, không có bất
kỳ đề nghị nào về việc ban hành các qui định về đầu tư theo hình thức BOT...
Nhiều người từng nêu thắc mắc, thực trạng mà Kiểm toán Việt
Nam mô tả, dứt khoát do một trong hai nguyên nhân, hoặc các viên chức hữu trách
từ địa phương đến trung ương nhắm mắt và ngậm miệng ăn tiền của nhà đầu tư. Hoặc
là quá kém. Do nguyên nhân nào thì cũng phải xử lý tới nơi, tới chốn nhưng tại
sao lại không có ai bị gì cả?
Riêng với Trạm Thu phí Cai Lậy, tin mới nhất cho biết, Bộ
Giao thông - Vận tải, chính quyền tỉnh Tiền Giang và Công ty Đầu tư Quốc lộ 1
Tiền Giang vừa quyết định, vẫn giữ Trạm Thu phí Cai Lậy, chỉ miễn phí cho một số
phương tiện, giảm phí cho các loại phương tiện khác (12). Không có cơ quan hay
cá nhân nào thèm trả lời những thắc mắc mà truyền thông và dân chúng nêu ra
quanh dự án đường tránh Cai Lậy.
Đó cũng là lý do facebooker Binh Nguyên gọi cuộc gặp gỡ ba
bên vừa kể là “hội nghị ma cà rồng”, kéo dài thời gian hút máu từ 7 năm thành
13 năm (13). Trên trang facebook Cộng đồng Long An, nhiều facebooker khẳng định,
chẳng có ai xin giảm phí, mọi người muốn dẹp Trạm Thu phí Cai Lậy, nhà đầu tư
phải đưa trạm thu phí này vào đúng chỗ của nó là đường tránh Cai Lậy, nếu
không, mọi người phải chuẩn bị tiền lẻ để tiếp tục cuộc chiến (14).
Cuộc chiến vẫn còn tiếp diễn. Những hành động phản kháng ôn
hòa, hợp pháp có thể không chỉ ở Cai Lậy mà còn diễn ra tại nhiều nơi khác. Có
thể không chỉ trong lĩnh vực giao thông mà còn diễn ra trong nhiều lĩnh vực
khác khi càng ngày càng nhiều người hiểu ra, họ chẳng còn lựa chọn nào khác.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét