Nội các Đế quốc Việt Nam của Tổng trưởng Trần
Trọng Kim chỉ tồn tại hơn bốn tháng và không thực sự có chủ quyền-Hình ảnh nghiencuulichsu
Mời các bạn đọc lại một chương trong cuốn 'Một Cơn Gió Bụi",
hồi ký của học giả Trần Trọng Kim (1883-1953). Cuốn sách được xuất bản lần đầu năm 1949 và gần đây nhất,
tháng 6/2017, bị thu hồi tại Việt Nam. Về bản thân nhân vật lịch sử Trần Trọng Kim vẫn đang có nhiều
ý kiến khác nhau về ông với tư cách là một học giả và chính khách 'bất đắc
dĩ', gây ra không ít tranh cãi.
Đây là Chương 6: 'Chính phủ Việt Nam và tình thế trong nước'
viết về tân chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa ra đời từ tháng 9/1945.
"Lúc bấy giờ tình thế trong nước bối rối lắm, quân Anh
và quân Pháp lên chiếm giữ nam bộ và các thành thị phía Nam Trung Bộ từ vĩ tuyến
16, tức là Quảng Nam trở vào. Còn từ vĩ tuyến 16 trở ra quân Tàu đóng giữ các
thành thị. Việt Minh lên cầm quyền trước hết lập ủy ban giải phóng, rồi cho người
lên Bắc Giang đón ông Hồ Chí Minh về lập lâm thời chính phủ gồm có những người
này:
Hồ Chí Minh, chủ tịch kiêm bộ ngoại giao; Võ Nguyên Giáp, bộ
trưởng bộ nội vụ, kiêm chức phó bộ trưởng bộ quốc phòng; Chu Văn Tấn, bộ trưởng
bộ quốc phòng; Trần Huy Liệu, bộ trưởng bộ thông tin tuyên truyền; Dương Ðức Hiền,
bộ trưởng bộ thanh niên quốc dân; Nguyễn Mạnh Hà, bộ trưởng bộ quốc dân kinh tế;
Vũ Ðình Hòa, bộ trưởng bộ giáo dục; Vũ Ngọc Khánh, bộ trưởng bộ tư pháp; Phạm
Ngọc Thạch, bộ trưởng bộ y tế; Ðào Trọng Kim, bộ trưởng bộ giao thông; Lê Văn
Hiến, bộ trưởng bộ lao động Phạm; Văn Ðồng, bộ trưởng bộ tài chánh; Nguyễn Văn
Tố, bộ trưởng bộ cứu tế xã hội; Cù Huy Cận, ủy viên không giữ bộ nào; Nguyễn
Văn Xuân, ủy viên không giữ bộ nào.
Võ Nguyên Giáp người Quảng Bình, rất lanh lợi và táo tợn, một
tay trọng yếu trong đảng Việt Nam Cộng Sản. Trước đã sang ở bên Côn Minh, thường
viết báo ký tên là Lâm Bá Kiệt, bấy giờ giữ chức bộ trưởng bộ nội vụ và kiêm chức
phó bộ trưởng bộ quốc phòng. Nói là kiêm chức phó bộ trưởng bộ quốc phòng,
nhưng kỳ thực là kiêm cả bộ quốc phòng, vì Chu Văn Tấn là người Thổ ở mạn thượng
du, trước đã làm châu đoàn coi lính dõng, sau theo cộng sản, nên đảng Việt Minh
đưa vào giữ địa vị ở bộ quốc phòng để khuyến khích những người Thổ đã theo
mình.
Việt Minh đem một số người ở ngoài đảng của họ vào trong
chính phủ như Nguyễn Mạnh Hà, Nguyễn Văn Tố, Ðào Trọng Kim v…v… để tỏ ra là một
chính phủ liên hiệp có cả các hạng người. Song những cơ quan trọng yếu như quốc
phòng, nội vụ, tài chính, tuyên truyền đều ở tay những người chính thức Việt
Minh, tức là cộng sản như Võ Nguyên Giáp, Trần Huy Liệu, Lê Văn Hiến, Phạm Văn
Ðồng v..v…

Quan chức Nhật Bản và Pháp duyệt binh tại
Việt Nam trong thời kỳ Nhật chiếm đóng nhưng gián tiếp quản trị Đông Dương
qua bàn tay của Pháp 1940-1945-Hình ảnh Bettmann/Getty Images
Ngày 11 tháng một năm 1945 chính phủ lâm thời lại xuống lệnh
giải tán đảng cộng sản Ðông Dương, đó là một việc lý thú, cộng sản giải tán cộng
sản. Sở dĩ chủ ý họ làm như vậy là vì lúc đó có các ủy viên của các nước Ðồng
Minh đi lại trong nước, Việt Minh muốn tỏ cho những người ngoại quốc biết Việt
Minh không phải là cộng sản.
Chính phủ lâm thời tổ chức cuộc tổng tuyển cử để triệu tập
quốc hội. Cuộc tuyển cử được ấn định vào ngày 23 thán chạp, sau hoãn đến ngày mồng
6 tháng giêng năm 1946. Khi ấy tôi đã về ở Hà Nội rồi, thấy cuộc tuyển cử rất kỳ
cục. Mỗi chỗ để bỏ phiếu, có một người của Việt Minh trông coi, họ gọi hết cả
đàn ông đàn bà đến bỏ phiếu, ai không biết chữ thì họ viết thay cho. Việt Minh
đưa ra những bản kê tên những người họ đã định trước, rồi đọc những tên ấy lên
và hỏi anh hay chị bầu cho ai.
Người nào vô ý nói bầu cho một người nào khác thì họ quát
lên: "Sao không bầu cho những người nàỷ Có phải phản đối không?". Người
kia sợ mất vía nói: "Anh bảo tôi bầu cho ai, tôi xin bầu người ấy".
Cách cưỡng bách ra mặt như thế, lẽ dĩ nhiên những người Việt Minh đưa ra được đến
tám chín mươi phần trăm số người đi bầu. Ðó là một phương pháp rất mới và rất
rõ để cho mọi người được dùng quyền tự do của mình lựa chọn lấy người xứng đáng
ra thay mình làm việc nước.
Trước Việt Minh đã định lấy có 300 ghế đại biểu, sau họ muốn
làm cho êm dư luận nên lấy thêm 70 ghế nữa, cho Việt Nam Quốc Dân Ðảng được 50
ghế và Việt Nam Cách Mệnh Ðồng Minh Hội được 20 ghế để hai đảng ấy tự cử người
mình ra.
Mấy ngày trước kỳ họp quốc hội, Việt Minh và Quốc Dân Ðảng
công kích nhau kịch liệt. Những tướng Tàu như Lư Hán và Tiêu Văn muốn làm tiền,
tỏ ra có ý bênh vực Việt Nam Quốc Dân Ðảng, sau hình như bọn tướng Tàu ấy được
số vàng lớn mới đứng ra dàn xếp, họp các lãnh tụ hai đảng ở nhà Lư Hán, có Hồ
Chí Minh, Nguyễn Hải Thần, Vũ Hồng Khanh v…v… đến bàn định cách chia các ghế bộ
trưởng trong chính phủ mới.
Sau tôi sang Tàu gặp Nguyễn Dân Thanh là một người cách mệnh
Việt Nam đã làm sĩ quan trong quân đội Tàu và đã đi lính Nhật ở mặt trận Diến
Ðiện. Lúc ấy có theo quân Tàu về nước, biết rõ đầu đuôi việc ấy, kể lại cho tôi
nghe thái độ mấy lãnh tụ Việt Minh và Quốc Dân Ðảng hôm họp ở nhà Lư Hán để dàn
xếp hai bên đoàn kết với nhau.
Ðộ ấy ở Hà Nội, tôi cũng biết có một hôm ông Bảo Ðại cho đi
tìm người trước làm việc ở Huế, đến nói rằng: "Ông Hồ Chí Minh nhường cho
ông ra lập chính phủ". Sau chuyện ấy thấy im bẳng không ai nói đến nữa.
Khi ở Hương Cảng tôi có hỏi lại việc ấy. Ông Bảo Ðại nói:
"Việc ấy có thật. Một hôm cụ Hồ có vẻ mặt lo nghĩ đến bảo tôi rằng cụ muốn
để tôi đứng ra lập chính phủ, tôi từ chối. Hôm sau cụ Hồ lại đến năn nỉ về việc
ấy. Tôi nói: nếu cụ muốn lập chính phủ, thì cụ kê cho tôi biết danh sách những
người trong đảng cụ có những ai ra giúp việc. Cụ Hồ nói để ngày mai cụ sẽ đưa.
Nhưng đến ngày hôm sau cụ Hồ có vẻ mặt vui vẻ, đến nói rằng: việc ấy hãy hoãn lại,
để cụ ở lại làm việc ít lâu nữa. Cho nên việc ấy mới im".
Theo ý tôi hiểu, thì mưu mô do bọn tướng Tàu muốn làm tiền,
một mặt làm ra bộ có ý ép ông Hồ Chí Minh phải lui đi để ông Bảo Ðại ra lập
chính phủ, một mặt xui bọn Quốc Dân Ðảng không chịu nhượng bộ, để Việt Minh muốn
im chuyện thì phải bỏ tiền ra. Ðến khi bọn tướng Tàu được tiền đút lót mới đứng
ra dàn xếp cho xuôi chuyện. Ðó là một việc rất bí ẩn, khó lòng biết đích xác được,
chẳng qua chỉ là sự xét đoán theo tình trạng hiện ra bên ngoài mà thôi. Vả tôi
thấy những người biết qua việc ấy đều đồng ý kiến như thế cả.
Một lính Pháp canh giữ thanh niên Việt Nam đấu
tranh bị bắt tại Sài Gòn năm 1945: Quân Pháp quay lại Sài Gòn theo quân Anh - Ấn
nhân danh Đồng Minh giải pháp Nhật và đã nhanh chóng lộ rõ ý muốn tái chiếm miền
Nam-Hình ảnh Keystone-France/Getty Images
Khi việc dàn xếp của các tướng Tàu xong rồi, đến ngày mùng 2
tháng ba thì mở cuộc họp quốc hội. Quốc hội này có cái đặc sắc hơn cả quốc hội
của các nước trên thế giới là chỉ họp có một ngày xét qua bản lập hiến của Việt
Minh đã định, và thừa nhận một chính phủ liên hiệp do ông Hồ Chí Minh làm chủ tịch.
Quốc hội lại giao toàn quyền cho một ủy ban thường trực có 15 người do chính phủ
đề cử, và để ông Nguyễn Văn Tố làm trưởng ban. Ðoạn quốc hội giải tán. Nếu quốc
hội các nước mà biết làm việc lanh lẹ như thế thì đỡ được bao nhiêu thì giờ và
tiền chi phí!
Chính phủ liên hiệp quốc gia thành lập như sau:
Hồ Chí Minh, cộng sản, làm chủ tịch; Nguyễn Hải Thần, Việt
Nam Cách mệnh Ðồng minh hội, phó chủ tịch; Huỳnh Thúc Kháng, không đảng phái, bộ
trưởng bộ nội vụ; Nguyễn Tường Tam, Ðại Việt dân chính, bộ trưởng bộ ngoại
giao; Phan Anh, không đảng phái, bộ trưởng bộ quốc phòng; Vũ Ðình Hòe, Xã hội
dân chủ đảng, bộ trưởng bộ tư pháp; Ðặng Thai Mai, cộng sản, bộ trưởng bộ giáo
dục; Lê Văn Hiến, cộng sản, bộ trưởng bộ tài chính; Trần Ðăng Khoa, Dân chủ đảng,
bộ trưởng bộ công chánh; Chu Bá Phượng, Dân chủ đảng, bộ trưởng bộ kinh tế;
Trương Ðình Chi, Việt Nam Cách mệnh Ðồng minh hội, bộ trưởng bộ xã hội y tế; Bồ
Xuân Luật, Việt Nam Cách mệnh Ðồng minh hội, bộ trưởng bộ canh nông
Xét thành phần chính phủ liên hiệp lúc ấy, kể cả những người
không đảng phái, có thể gọi là năm đảng nhưng chỉ có đảng Việt Minh cộng sản là
có chương trình chính trị rõ ràng và có thế lực hơn cả. Còn các đảng khác thì
chỉ có tên nêu ra mà thôi, chứ không có chương trình phân minh. Xã hội đảng và
Dân chủ đảng là những đảng phụ thuộc của Việt Minh và không có thế lực gì. Việt
Nam Quốc Dân Ðảng và Việt Nam Cách Mệnh Ðồng Minh Hội tuy có thế lực là nhờ có
quân đội Tàu bênh vực, nhưng không có tính cách thống nhất và không có kỷ luật
chặt chẽ. Bởi vậy đảng Cộng sản chỉ có ba người trong chính phủ nhưng quyền
bính vẫn ở cả Cộng sản.
Về phương diện cai trị Việt Minh vẫn để ba khu như trước, là
bắc bộ, trung bộ và nam bộ. Mỗi bộ có một nhân dân ủy ban dưới quyền một chủ tịch
do chính phủ trung ương cử ra.
Ở các tỉnh, huyện, xã hay phố ở các thành thị, mỗi nơi đều
có một nhân dân ủy ban và một chủ tịch do nhân dân ủy ban chọn lấy.
Về phương diện quân sự thì quân của Việt Minh có Giải phóng
quân là quân đã được huấn luyện chính trị cộng sản, Vệ quốc quân và Tự vệ quân
tức là công dân do các ủy ban xã, phố cắt để canh gác và giữ trật tự.
Quân của Quốc dân đảng thì có từng khu riêng. Tuy bề ngoài
nói các quân đội thuộc về bộ quốc phòng, nhưng thực ra bộ ấy không có quyền
hành gì cả. Việc gì cũng quyết định ở quân sự ủy viên hội có Võ Nguyên Giáp, cộng
sản, làm chủ tịch và Vũ Hồng Khanh, Việt Nam quốc dân đảng, làm phó chủ tịch.
Lúc ấy khẩu hiệu của chính phủ là "thống nhất quân đội"
mà ba tháng sau khi chính phủ liên hiệp đã thành lập, quân đội vẫn không thống
nhất được. Bộ quốc phòng không biết rõ thực trạng quân đội của hai bên có bao
nhiêu.
Quân Việt Minh và quân Quốc dân đảng tuy nói là đoàn kết,
nhưng không có lòng thành thật. Quân Việt Minh chỉ có rình cơ hội là đánh quân
Quốc dân đảng, hay bao vây để tiêu diệt lực lượng của đối phương, thành ra hai
bên cứ kình địch nhau mãi. Người không biết phương sách của đảng cộng sản thì lấy
thế làm lạ, nhưng ai đã hiểu bí quyết của họ là phải đi đến chỗ độc tài, chỉ có
những người phục tùng theo mệnh lệnh của mình, chứ không thể có những người đứng
ngang với mình mà hợp tác với mình được.
Ở các địa phương và những nơi đô thị như Hà Nội, Hải Phòng,
người bên nọ bắt người bên kia. Có người giữa ban ngày đang đi giữa đường bị mấy
người ở đâu đến lấy mền trùm đầu rồi bắt đi mất tích. sở công an, Việt Minh bắt
những người Việt Nam quốc dân đảng hay những người bị tình nghi vào tra tấn cực
hình, có khi họ dùng những cách tàn nhẫn ghê gớm hơn thời Pháp và Nhật cai trị.
Ai trông thấy những cảnh tượng ấy cũng bùi ngùi tủi giận vì
gà một nhà mà lại đá nhau dữ bằng mấy gà lạ. Người một nước với nhau mà đối xử
vô nhân đạo như thế, thật là thê thảm.
Bản quyền hình ảnh AFP

Hồ Chí Minh sang Pháp điều đình năm
1946 nhưng không thành-AFP
Theo chính sách của Việt Minh, lập ra một chính phủ, đem những
người các đảng phái hay không đảng phái vào làm bộ trưởng là cốt làm cái bình
phong che mắt người ngoài, chứ không có thực quyền làm được việc gì cả.
Khi tôi còn ở Hà Nội, cụ Huỳnh Thúc Kháng ra nhận chức bộ
trưởng bộ nội vụ, có đến thăm tôi. Ngồi nói chuyện, tôi hỏi: "Cụ nay đứng
đầu một bộ rất quan trọng trong chính phủ, chắc là bận việc lắm". Cụ Huỳnh
nói: "Bây giờ việc gì cũng do địa phương tự trị cả, thành ra không có việc
gì mấy, và khi có việc gì, thì họ làm sẵn xong cả rồi, tôi chỉ có vài chữ ký mà
thôi".
"Những khi có hội đồng chính phủ thì bàn định những
gì?"
"Cũng chưa thấy có việc gì, thường thì họ đem những việc
họ đã làm rồi nói cho chúng tôi biết.'
Xem như thế thì các ông bộ trưởng chỉ đứng để làm vị mà
thôi, chứ không có quyền quyết định gì cả.
Có người hỏi ông Nguyễn Tường Tam rằng: "Khi ông nhận
chức bộ trưởng bộ ngoại giao của cụ Hồ giữ trước, ông thấy có việc gì quan trọng
lắm không?" Ông trả lời: "Tất cả giấy má trong bộ ngoại giao của cụ Hồ
giao lại cho tôi, tôi chỉ thấy có ba lá đơn của mấy người sĩ quan Tàu nhờ tìm
cho mấy cái nhà, và tìm cái ví đựng tiền bị kẻ cắp lấy mất".
Câu chuyện có thể là ông Tam nói khôi hài, nhưng đủ rõ việc
các ông bộ trưởng không có gì. Tôi đem những câu chuyện đó nói ra đây để chứng
thực là các bộ trưởng chỉ giữ hư vị chứ không có thực quyền. Cái thực quyên
trong chính phủ lúc ấy là ở mấy người như ông Hồ Chí Minh, Võ Nguyên Giáp và ở
tổng bộ cộng sản điều khiển hết cả.
Tổng bộ cộng sản theo người ta nói, có những người sau đây:
Hà Bá Cang, nhất
danh là Quận Thọt, người Hưng Yên
Nguyễn Lương Bằng,
nhất danh là Sao Ðỏ, người Hải Dương
Bùi Lâm, người
Trung Bộ Ðặng Xuân Khu, người làng Hành Thiện, Nam Ðịnh
Bùi Công Trừng,
người Quảng Bình
Trung Bộ Pô, người
Trung Hoa
Tiêu Sung, người
Nhật
Những người ấy ở đâu không ai biết, hội họp chỗ nào chẳng ai
hay, rất bí mật, song phàm việc gì trong chính phủ cũng phải qua tổng bộ. Tổng
bộ có ưng thuận mới được thi hành. Ðó mới thực là chính phủ, một chính phủ bí mật
mà có quyền thế vô hạn."
Phần kết toàn bộ cuốn hồi ký, ông Trần Trọng Kim nhắn lại
một lời, bốn năm trước khi qua đời vào tháng 12/1953 ở Đà Lạt:
"Không phải là tôi thiên vị chủ nghĩa nào, hay đảng
phái nào, tôi đã nhứt quyết không mưu cầu danh lợi gì hết, chỉ mong người trong
nước bỏ bớt cái lòng tư tâm tư lợi mà ra sức giúp cho nước nhà chóng được yên ổn
và thịnh vượng, để cùng với thế giới đi lên con đường tiến bộ.
"Cũng bởi tấm lòng vì dân vì nước ấy và thấy khi quốc
gia gian nan, không lẽ ngồi nhìn, nên tôi tự biết mình đã già yếu kém cỏi không
làm gì được, nhưng ít ra cũng theo cái lương tâm mà đem những sự tôi đã biết và
đã thấy mà phô bầy ra, để mọi người suy xét cho đúng sự thực. Dù ai có bảo đó
là lời nói của một anh hủ nho, tôi cũng cam tâm mà tự cho mình đối với cái tâm
của mình đã làm hết bổn phận làm người vậy."
Hết.
Lệ Thần Trần Trọng Kim

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét