Vietnam – Cali Today News – Một nhà báo người Việt ở Đức vừa
cho biết thời hạn của “tối hậu thư trả Trịnh Xuân Thanh” mà Nhà nước Cộng hòa
liên bang Đức chuyển cho chính quyền Việt Nam là hai tuần lễ. Tức đến khoảng giữa
tuần này, “deadline” này sẽ kết thúc. Chính vào thời điểm đó, điều gì sẽ xảy
ra?

Bà Nguyễn Thị Kim Ngân trong chuyến “vận động EVFTA” ở
Hungary vào tháng 4/2017. Ảnh: TTXVN
Vào giữa tuần trước, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Đức đã một
lần nữa đăng đàn và bóng gió về “những biện pháp” nào đó mà phía Đức sẽ thi
hành nếu Việt Nam không chịu đáp ứng điều kiện tiên quyết của Đức là trả Trịnh
Xuân Thanh để Đức xem xét thủ tục tị nạn và dẫn độ theo quy định luật pháp nước
này. Tuy nhiên, Hà Nội vẫn tuyệt đối im lặng, ít ra trên phương diện công khai
thông tin.
Có dư luận cho biết, mặc dù Bộ Ngoại giao Việt Nam đã “chạy
đôn chạy đáo” nhằm xoa dịu thái độ phẫn nộ của phía Đức về vụ Trịnh Xuân Thanh
bị mật vụ Việt Nam bắt cóc ngay tại Berlin vào ngày 23/7/2017, cùng lúc “tranh
thủ câu giờ” và nại ra hàng loạt lý do như Trịnh Xuân Thanh đã tự nguyện về Việt
Nam “đầu thú” chứ không phải bị bắt cóc, Việt Nam cần thời gian để đưa Thanh ra
xét xử về tội tham ô tài sản…, nhưng dường như chính phủ Đức đã không muốn “đàm
phán” thêm, trong khi vẫn dứt khoát giữ điều kiện đòi trả người.
Rốt cuộc, điều gì phải đến cũng đang gần đến. Sức nóng từ vụ
bắt cóc Trịnh Xuân Thanh đã ập vào Quốc hội Đức.
Vào cuối tuần trước, Nghị sỹ Burkhard Lischka, phát ngôn
viên về chính trị nội vụ trong khối nghị viên đảng Dân chủ Xã hội Đức (SPD)
tuyên bố với tờ tuần báo DER SPIEGEL: “Theo quan điểm của tôi cần thiết phải trục
xuất thêm nhiều nhân viên mật vụ tình báo Việt Nam và đóng băng (không giải
ngân) các khoản tiền viện trợ hợp tác phát triển”.
Còn Dân biểu Jürgen Hardt, phát ngôn viên về ngoại giao của
khối nghị viên đảng Dân Chủ Thiên chúa giáo (CDU) đòi hỏi có các biện pháp
chung của khối EU (Liên Hiệp Âu Châu), chẳng hạn như đã trục xuất một nhân viên
của Đại sứ quán Việt Nam tại Berlin, người bị coi là “không được hoan nghênh”
(persona non grata).
Nhân vật đầu tiên đã bị phía Đức thẳng tay trục xuất vào đầu
tháng 8/2017 là Bí thư thứ nhất của Đại sứ quán Việt Nam tại Đức – ông Nguyễn Đức
Thoa. Ông Thoa còn được biết là một đại tá tình báo công an và Viện Công tố Đức
đang ngờ rằng trước khi bị bắt cóc, giữa Trịnh XuânThanh và Nguyễn Đức Thoa đã
có một số cuộc trao đổi bằng điện thoại.
Nếu khuyến nghị về “trục xuất thêm người” của các nghị sĩ Đức
không chỉ là lời cảnh báo mà còn “đưa ánh sáng nghị quyết vào đời sống thực tiễn”
– theo đúng cách nói cực kỳ bóng lộn của giới lãnh đạo giáo điều ở Việt Nam, hậu
quả khó tưởng tượng là trong thời gian tới, có thể một số cán bộ tình báo đối
ngoại của Việt Nam “cài cắm” ở Đức sẽ được “công khai hóa” theo một cách không
thể khác và do vậy sẽ phải khăn gói rời nước Đức. Không chỉ có thế, vụ bắt cóc
Trịnh Xuân Thanh còn có thể trở thành một cuộc “khủng hoảng tình báo đối ngoại”
của Việt Nam ở Đức và ở cả một số nước Tây Âu. Theo đó, Đức và một số nước
trong khối Liên minh châu Âu sẽ áp dụng biện pháp giám sát chặt chẽ hơn hẳn đối
với các bộ phận tình báo đối ngại của Việt Nam. Và tất nhiên, sẽ có những cán bộ
tình báo, được cho là đã quá quen với nguồn thu nhập “ba lợi ích” từ dịch vụ cấp
visa, sẽ phải ngậm ngùi chia tay với nguồn thu nhiều hơn hẳn lương cứng này.
Nhưng vẫn chưa phải hết.
Tờ báo kinh tế hàng đầu thế giới, Forbes, vào cuối tuần trước
đã đăng một bài viết của ký giả David Hutt, cho hay việc mật vụ Hà Nội bắt cóc
ông Trịnh Xuân Thanh trên đường phố Berlin hồi cuối tháng Bảy vừa qua có thể sẽ
khiến bản dự thảo hiệp ước Tự Do Mậu Dịch giữa Việt Nam với Âu Châu (EVFTA) bị
xé bỏ.
Một trong những kế hoạch trả đủa của Đức là giới hạn viện trợ
phát triển gồm 257 triệu Mỹ kim trong giai đoạn 2 năm. Mặt khác, với vai trò
lãnh đạo bán chính thức của Âu Châu, Thủ tướng Đức Angela Merkel có thể huy động
các quốc gia Âu Châu khác đình chỉ EVFTA vốn đã được hai bên ký kết hồi cuối
năm 2015.
Hiệp ước thương mại này vô cùng quan trọng đối với Việt Nam.
Liên minh Âu châu là đối tác thương mại lớn thứ nhì chỉ sau Trung Quốc, và Âu
châu là thị trường xuất cảng đứng thứ nhì sau Hoa Kỳ. Phía Âu châu ước tính hiệp
ước thương mại này có thể gia tăng 15% tổng sản lượng GDP của Việt Nam.
Cần nhắc lại, sau sự đổ vỡ của Hiệp định TPP mà đã khiến giới
chóp bu Việt Nam thất thần vào mùa xuân năm nay, Bộ Chính trị nước này đã phải
tiến hành liên tiếp hai chuyến vận động EVFTA ở châu Âu.
Vào tháng 4/2017, Chủ tịch Quốc hội Việt Nam là bà Nguyễn Thị
Kim Ngân đã “làm” chuyến công du 3 nước châu Âu là Vương quốc Thụy Điển,
Hung-ga-ri và Séc. Trong khi không nhận được khoản viện trợ nào, đoàn “quốc tế
vận” của bà Kim Ngân cũng không có được văn bản cam kết nào của 3 quốc hội Thụy
Điển, Hung-ga-ri và Séc về “sẽ thúc đẩy để Liên minh châu Âu sớm phê chuẩn Hiệp
định Thương mại tự do Việt Nam-EU”. Tất cả chỉ là nói miệng theo lối xã giao
mà chẳng có gì chắc chắn!
Đến tháng 7/2017, thủ tướng Việt Nam là ông Nguyễn Xuân Phúc
lại thực hiện công du đến bên lề Hội nghị G20 ở Đức để vận động EVFTA. Thế
nhưng Thủ tướng Đức Angela Merkel đã không có bất kỳ một hứa hẹn nào cho tương
lai của EVFTA.
Cũng cần nhắc lại, muốn EVFTA được thông qua, phải có sự thống
nhất của quốc hội thuộc 27 nước thành viên. Sự đồng thuận giữa các nước EU lại
tương đối cao về vấn đề nhân quyền. Chỉ cần vài nước không thông qua thì EVFTA
sẽ bị khựng lại.
Chỉ mới đây, những hình ảnh vi phạm nhân quyền nghiêm trọng
mà các nghị sĩ Đức chỉ được nghe nói ở Việt Nam, đã xảy ra ngay trên lãnh thổ Đức,
theo một cách mà người Đức phải mô tả như những bộ phim gián điệp thời Chiến
tranh lạnh, còn khủng hoảng ngoại giao đã “trên cả nghiêm trọng’.
Với Việt Nam, có lẽ không còn quá muộn để nói: “Xin vĩnh biệt
EVFTA”.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét