Hình ảnh Bắc Triều Tiên phóng tên lửa được truyền hình tại
Tokyo, Nhật Bản, ngày 10/08/2017.
REUTERS/Toru Hanai
Tạp chí Anh The Economist (ngày 05/08/2017) đăng trên trang
bìa hình ảnh biếm họa “cây nấm” hạt nhân nổ tung trên trời, từ đó lộ ra một bên
là khuôn mặt của lãnh tụ Bắc Triều Tiên Kim Jong Un, còn bên kia là tổng thống
Mỹ Donald Trump đang gườm gườm quan sát nhau. Phía dưới là ba từ nhỏ : “It
could happen” (Điều này có thể xảy ra).
Theo Pierre Haski, tác giả bài viết “Tại sao có thể xảy ra
chiến tranh với Bắc Triều Tiên?” trên trang l’Obs (07/08/2017), hình ảnh biếm họa
đó tóm tắt tuyệt vời tính chất phức tạp của hồ sơ hạt nhân Bắc Triều Tiên.
Theo ông, trong mọi rủi ro trên trái đất, nguy cơ xảy ra một cuộc chiến xung quanh và vì vấn đề hạt nhân Bắc Triều Tiên đang ở mức cao nhất, dù trước đó, ông luôn đồng tình với ý kiến, mỗi lần Bình Nhưỡng thử hạt nhân hay bắn tên lửa, thì một cuộc xung đột vẫn là điều không thể, ngay cả khi nhiều người đưa ra giả thuyết Thế Chiến thứ ba.
Theo ông, trong mọi rủi ro trên trái đất, nguy cơ xảy ra một cuộc chiến xung quanh và vì vấn đề hạt nhân Bắc Triều Tiên đang ở mức cao nhất, dù trước đó, ông luôn đồng tình với ý kiến, mỗi lần Bình Nhưỡng thử hạt nhân hay bắn tên lửa, thì một cuộc xung đột vẫn là điều không thể, ngay cả khi nhiều người đưa ra giả thuyết Thế Chiến thứ ba.
Nếu xảy ra chiến tranh, “tất cả đều thua cuộc”
Thời thế đã thay đổi, trước hết là Donald Trump được bầu làm
tổng thống Mỹ. Tân chủ nhân Nhà Trắng là người vừa “dốt đặc” về địa chính trị,
vừa bốc đồng và khó lường. Tiếp theo là thế lực đang lên như diều gặp gió của Tập
Cận Bình, lãnh đạo Trung Quốc quyền lực nhất trong vòng 30 năm gần đây. Trở
thành nhân vật số một của đảng Cộng Sản từ năm 2012, ông đang chuẩn bị tiếp tục
thêm một nhiệm kỳ 5 năm vào kỳ đại hội diễn ra vào tháng 09/2017.
Tạp chí The Economist cũng dựng nên một kịch bản chiến tranh
dựa trên sự giao thoa giữa hành động khiêu khích của Kim Jong Un và thái độ hống
hách bốc đồng của Donald Trump. Thế nhưng, theo Pierre Haski, kịch bản của The
Economist kết thúc chẳng tốt đẹp gì, vì một cuộc tấn công mang tính trừng phạt
của Mỹ nhắm vào những khu vực quân sự của Bắc Triều Tiên sẽ khiến Bình Nhưỡng
trả đũa bằng hạt nhân vào Hàn Quốc. Nếu Mỹ cũng đáp trả Bắc Triều Tiên bằng hạt
nhân, thì không chỉ Kim Jong Un chết, mà hàng trăm nghìn người dân miền Bắc
cũng thiệt mạng. Và như tạp chí Anh nhấn mạnh, “tất cả các bên đều thua cuộc!”
Thảm kịch này sẽ là hậu quả của việc lần đầu tiên nguyên tử
được sử dụng vì mục đích quân sự kể từ năm 1945 sau hai thảm họa Hiroshima và
Nagasaki và sự buông lỏng loại vũ khí răn đe từ thời điểm đó. Thảm kịch này có
vẻ thái quá, nhưng không phải hoàn toàn phi thực tế. Trước hết, vì Bắc Triều
Tiên đã đạt được những tiến bộ thật sự, không chỉ về quá trình làm chủ vũ khí
nguyên tử, mà còn về công nghệ vũ khí đạn đạo. Tiếp theo, là vì, trong hồ sơ
này, chỉ có những giải pháp xấu, nên có nguy cơ lựa chọn giải pháp xấu nhất.
“Người bạn mới” Tập Cận Bình phớt lờ yêu cầu của Trump
Hoa Kỳ có thể cảm thấy bị đe dọa bởi một quốc gia suốt ngày
rao giảng lòng căm thù đối với Mỹ. Hơn nữa, Bắc Triều Tiên đang gần đến lúc làm
chủ khả năng gắn đầu đạn hạt nhân lên một tên lửa có thể tấn công tới bờ Tây của
Hoa Kỳ. Bình Nhưỡng đã có thể, hoặc sắp có thể, tấn công được những mục tiêu gần
như Hàn Quốc, Nhật Bản và các căn cứ quân sự của Mỹ trong vùng, thậm chí xa hơn
là lãnh thổ Hawaï của Mỹ.
Đầu năm 2017, sau vụ thử tên lửa đầu tiên của Bắc Triều Tiên
trong nhiệm kỳ của tân chủ nhân Nhà Trắng, Donald Trump viết trên Twitter : “Điều
này sẽ không xảy ra nữa”. Lời khẳng định mà đến bây giờ vẫn khó biến thành hành
động, thêm vào đó là những từ ngữ hung hăng trên một dòng tweet càng khiêu
khích Kim Jong Un muốn tiếp tục vì chắc rằng thu hút được sự chú ý của người được
cho là quyền lực nhất thế giới.
Lúc đầu, Donald Trump cho rằng đã tìm được một giải pháp đơn
giản với Trung Quốc về vấn đề hạt nhân Bắc Triều Tiên vì tưởng đã thuyết phục
được "người bạn mới" Tập Cận Bình vào tháng 04/2017 tại Mar-a-Lago,
bang Florida, giữa miếng pho-mát và trái lê, và nhất là thông báo bắn 59 tên lửa
Tomahawk vào Syria trong lúc ăn tráng miệng với đồng nhiệm Trung Quốc.
Sau vài tin tweet có vẻ khích lệ, Donald Trump lại viết
tweet thể hiện thái độ bực mình khi thấy Trung Quốc từ chối sử dụng thực sự ảnh
hưởng để thuyết phục Bình Nhưỡng, dù Bắc Kinh và Washington cùng thông qua những
biện pháp trừng phạt mới đối với Bắc Triều Tiên tại Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp
Quốc.
Bắc Triều Tiên trong chiến lược châu Á của Trung Quốc
Điều mà Donald Trump thấy khó hiểu, đó là Trung Quốc đặt Bắc
Triều Tiên vào chiến lược chung về châu Á, mà không phải là một vấn đề tách biệt.
Điều này giải thích tại sao, dù có lợi thế là điểm trung chuyển chất đốt và tiếp
viện cho Bắc Triều Tiên, Bắc Kinh vẫn từ chối khóa tay một nước mà từ lâu không
còn được coi là một "đồng minh" nữa, cho dù giữa hai nước vẫn tồn tại
thỏa thuận hữu nghị, hợp tác và tương trợ, được ký vào năm 1961, dưới thời Mao
Trạch Đông. Cần nhắc lại là Mao đã mất một người con trai trong chiến tranh Triều
Tiên (1950-1953), trong đó có khoảng một triệu lính "tình nguyện"
Trung Quốc tham chiến.
Hiện tại, Trung Quốc cảm thấy đủ mạnh để đòi lại vai trò cường
quốc thống trị ở châu Á, vai trò bị Mỹ chiếm từ năm 1945. Với Trung Quốc, đây
chỉ là vấn đề lập lại trật tự của mọi việc, chấm dứt một thế kỷ rưỡi từ khi tiếp
xúc với phương Tây mà kết quả là đã đánh bật sự thống trị của Trung Quốc tại
châu Á.
Trong nhãn quan của Trung Quốc, phải tránh để Hoa Kỳ tận dụng
sự kiện chế độ Bình Nhưỡng có thể sụp đổ, tiếp theo là hai miền Triều Tiên thống
nhất dưới sự chỉ đạo của Hàn Quốc, mạnh hơn về kinh tế, để giúp Washington mở rộng
ảnh hưởng trên toàn bán đảo. Đây chính là cơn ác mộng đối với Bắc Kinh và buộc
Bắc Kinh phải triển khai lực lượng quân sự hùng mạnh tại phía nam tới biên giới.
Hành động đơn phương hay ngoại giao
Ở thành phố Đan Đông (Dandong) của Trung Quốc, cách thành phố
Sinuiju của Bắc Triều Tiên bằng con sông Áp Lục (Yalu), điểm trung chuyển chính
giữa hai nước, người Trung Quốc vẫn giữ kỷ niệm sâu cay về bộ khung cây cầu
thép bị bom Mỹ phá hủy trong cuộc chiến Triều Tiên. Một cây cầu hiện đại được
xây bên cạnh nhưng cây cầu cũ trở thành một di vật mang ý nghĩa chính trị rõ
ràng.
Nhà báo Pierre Haski, dẫn lời một chuyên gia hiểu rõ tâm trạng
của các nhà lãnh đạo Trung Quốc, cho rằng trong trường hợp Mỹ tấn công chế độ
Bình Nhưỡng, Bắc Kinh sẽ cho triển khai quân trên lãnh thổ Bắc Triều Tiên, có
thể đến tận vĩ tuyến 28 chia cắt hai miền Nam-Bắc sau thỏa thuận đình chiến năm
1953, để tránh chế độ của Kim Jong Un sụp đổ, dẫu rằng vẫn có cái nhìn coi thường
đối với tầng lớp lãnh đạo Bắc Triều Tiên.
Vậy Donald Trump có thể làm được gì? Nguyên thủ Mỹ có thể phớt
lờ tất cả các yếu tố này và vẫn cho rằng Trung Quốc sẽ chấp nhận “việc đã rồi”
về chủ thuyết đơn phương hành động của Mỹ như đã từng làm trong quá khứ… Tính
toán này có nhiều rủi ro. Khả năng này bị các tướng lĩnh và ngoại trưởng Rex
Tillerson phản đối rõ ràng, nhưng lại có vẻ “cám dỗ” tổng thống Mỹ, đang thất bại
trên nhiều “mặt trận” khác, để đạt được một thành công mà ông cho là “dễ dàng” ở
miền đất chẳng khiến ông quan tâm.
Hoặc cũng có thể ông đi theo con đường ngoại giao đã từng thử
nghiệm trong quá khứ, dù cũng thất bại, song vẫn là cách tốt nhất để giải quyết
một vấn đề kiểu này. Như trong hồ sơ nguyên tử với Iran, các nhà đàm phán của
nhóm 5+1 (gồm 5 nước thành viên thường trực Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc :
Pháp, Anh, Mỹ, Nga, Trung Quốc cùng với Đức) cũng phải mất nhiều năm để đạt được
thỏa thuận với Teheran, dù đúng là Donald Trump đang muốn phá thành quả của người
tiền nhiệm Obama.
Khác với Iran, Bắc Triều Tiên đã có vũ khí hạt nhân và một
thỏa thuận chắc chỉ để xác nhận điều này, đưa vấn đề vào khuôn khổ và vô hiệu
hoá vũ khí hạt nhân của Bình Nhưỡng chừng nào còn có thể.
Kỷ nguyên “hậu Mỹ”
Từ Bill Clinton, mỗi đời tổng thống Mỹ đều tìm cách đàm phán
với chính quyền Bắc Triều Tiên. Cựu ngoại trưởng Mỹ Madeleine Albright thậm chí
được chào mừng tại một sân vận động ở Bình Nhưỡng vào lúc đàm phán được cho là
tiến triển. Nhưng Bắc Triều Tiên chưa bao giờ tôn trọng các cam kết ngừng phát
triển vũ khí nguyên tử, vì nghi ngờ phía Mỹ không từ bỏ ý định “thay đổi chế độ”
nhằm lật đổ dòng họ Kim ở Bình Nhưỡng.
Có rất nhiều khúc mắc cần được giải quyết, trong đó một số
mang tính chính trị và pháp luật, như chính thức chấm dứt tình trạng chiến
tranh từ năm 1953, vì giữa hai miền không có một hiệp định hòa bình nào mà chỉ
là một thỏa thuận hưu chiến. Một số vấn đề khác mang tính địa chính trị như vị
trí tương ứng của Mỹ và Trung Quốc tại châu Á. Cuối cùng, những lo lắng khác
mang tính tâm lý, như việc hiểu rõ được các ý định xấu của nhau.
Vấn đề ở chỗ, như một nhà phân tích Úc từng nhấn mạnh, là
“Trump không có chính sách về châu Á và chắc hẳn sẽ không có”. Và đây chính là
một trở ngại lớn. Nhà phân tích Michael Wesley, thuộc đại học quốc gia Úc, nhấn
mạnh rằng “Trump quan sát châu Á khác với các tổng thống Mỹ từ thời Theodore
Roosevelt. Các nhà tiền nhiệm xem châu Á là điểm cốt yếu cho sự thịnh vượng của
Hoa Kỳ, Trump thì lại nghĩ rằng châu Á phát triển nhờ khai thác tính hào phóng
của Mỹ”. Vẫn theo ông Wesley, cách nhìn này, hay đúng hơn là thiếu tầm nhìn,
đưa châu Á vào kỷ nguyên “hậu Hoa Kỳ”, và đẩy các nước châu Á tỏ ra dễ dãi hơn
trước sức mạnh Trung Hoa đang trỗi dậy.
Ngoài tính khí kỳ quặc của Kim Jong Un và mối nguy hiểm thực
sự của nguyên tử Bắc Triều Tiên, điều cốt yếu là những gì đang diễn ra đằng sau
cuộc đọ sức với Donald Trump. Đó là điều biến cuộc xung đột tiềm tàng này trở
thành nguy hiểm nhất trên thế giới hiện nay, và biến lời tiên tri trên trang
bìa tạp chí The Economist trở nên đáng tin, đồng thời vẫn hy vọng lời tiên tri
sẽ không thành hiện thực.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét