Thụy My
Tập Cận Bình thăm bảo tàng Olympic tại Lausanne, Thụy Sĩ
ngày 18/01/2017.REUTERS/Denis Balibouse
Cựu ngoại trưởng Đức trong Joschka Fischer từng lãnh đạo
ngành ngoại giao bảy năm, phân tích trên tuần san Le Point về tương quan lực lượng
mới trên toàn cầu. Ai sẽ hưởng lợi trước thế trận mới trên thế giới : Nga hay
Trung Quốc ?
Joschka Fisher : Chắc chắn là Trung Quốc. Nga dù là cường quốc
nguyên tử, vẫn quá yếu. Trên lãnh vực kinh tế, tình hình của Nga giống như một
quốc gia Tây Phi. Ngược lại, Trung Quốc đang cất cánh, đang hiện đại hóa về mọi
mặt, khác hẳn với Nga. Vấn đề là sự tiến triển của Trung Quốc sẽ diễn ra qua việc
hợp tác hay đối đầu.
Trong một số chủ đề chính như hiện tượng biến đổi khí hậu và
tự do thương mại thế giới, Trung Quốc sẽ nhận lấy vai trò của Hoa Kỳ. Về khí hậu,
Bắc Kinh sẽ duy trì chủ trương được xác định qua Hiệp định Paris, không phải vì
động cơ ý thức hệ hay đạo đức, mà rõ ràng vì lợi ích vật chất. Nạn ô nhiễm môi
trường ở Bắc Kinh và miền bắc Trung Quốc đã lên đến cực điểm. Ban lãnh đạo
Trung Quốc hiểu rằng phải thay đổi mô hình tăng trưởng, họ sẽ làm điều đó và Hiệp
định Paris trao cho họ cơ hội.
Về tự do thương mại, mà nước Mỹ của Donald Trump đang muốn rời
xa, thì ngược lại Trung Quốc sẽ đẩy mạnh và đóng vai trò lãnh đạo, vì lợi ích
và tầm vóc thị trường nước mình. Đối với châu Âu, thử thách này là thú vị.
Chính sách đối ngoại của ông Donald Trump với chủ trương cô
lập và bảo hộ sẽ gây tác động gì lên trật tự thế giới ?
Tôi chưa bao giờ thấy có một tiền lệ nào trong lịch sử thế
giới, khi một siêu cường như Hoa Kỳ, mà quyền năng vượt hẳn lên tất cả những nước
khác hiện nay, lại tuyên bố thoái vị. Hậu quả đối với phương Tây và châu Âu sẽ
rất nặng nề. Sự rút lui của Hoa Kỳ sẽ tạo ra một khoảng trống, khiến những kẻ
khác tìm cách lấp đầy. Tại châu Âu, chủ yếu là trường hợp của Nga.
Với việc sử dụng mạng xã hội Twitter, Donald Trump đã sáng tạo
ra một công cụ ngoại giao mới ?
Đó là một công cụ, vâng, nhưng chắc chắn không phải là ngoại
giao. Công cụ dân túy thì đúng hơn.
Một chính sách ngoại giao dân túy là như thế nào ?
Chính sách đối ngoại mà tổng thống tân cử nêu ra, đi từ
nguyên tắc là việc rút lui khỏi các vấn đề quốc tế sẽ tăng cường an ninh cho
Hoa Kỳ, là sai lầm hàng đầu. Một đại cường không thể dễ dàng thu mình lại như
thế. Việc này sẽ dẫn đến những xung đột, và đến lượt nước Mỹ sẽ bị tác động,
thông qua các đồng minh cũng như trực tiếp.
Có nên lo ngại về một hiệp ước Yalta(1)mới giữa Donald Trump
và Vladimir Putin, gây thiệt hại cho châu Âu ?
Điều đó còn tùy thuộc vào phản ứng trong nội bộ nước Mỹ, tại
Quốc hội, trong bộ máy an ninh và trong công luận. Nhưng một Yalta 2.0 thì hoàn
toàn có thể nghĩ đến. Sẽ có những hậu quả hết sức tai hại cho châu Âu.
Liệu Nga sẽ can thiệp vào các chiến dịch tranh cử tại Pháp
và Đức trong năm nay, như đã làm với Mỹ năm 2016 ?
Tôi không hề ngạc nhiên. Ở bên này và bên kia sông Rhin, những
người có trách nhiệm sẽ khôn ngoan chuẩn bị, để nếu không ngăn cản được thì
cũng dự kiến được những thiệt hại gây ra.
NATO sẽ là nạn nhân của tổng thống Trump ?
Hai cường quốc sáng lập NATO là Hoa Kỳ và Anh quốc đã quyết
định rút lui – Anh với vụ Brexit, và Mỹ với việc Trump đắc cử. Tôi không chờ đợi
điều gì tốt đẹp cho Liên minh Bắc Đại Tây Dương. NATO đã hẳn là một công cụ
quân sự, nhưng trái tim của Liên minh, trước hết và trên hết là bảo đảm an
ninh, mà chỉ có Hoa Kỳ là làm được vì là quốc gia duy nhất tạo được sự tin tưởng
từ sức mạnh quân sự. Sự tin cậy vừa là vấn đề năng lực vừa là quyết tâm. Những
tuyên bố của ứng viên Trump, khi gieo những mầm mống nghi ngờ, đã gây ảnh hưởng
nặng nề cho NATO.
Liệu ông muốn nói Donald Trump là mối nguy cho an ninh châu
Âu ?
Rốt cuộc, điều này tùy thuộc vào chính châu Âu. Đã đến lúc
chúng ta phải đặt lá bài lên bàn. Khi tôi nói « chúng ta », trước hết là Pháp
và Đức. Chúng ta phải bắt đầu làm người lớn. Thế giới đã thay đổi sâu sắc từ cuối
thế kỷ 20, với sự trỗi dậy của Trung Quốc, Ấn Độ, các cường quốc khác, sự hỗn
loạn cực độ ở Cận Đông, cuộc khủng hoảng di dân, sẽ tiếp tục gây áp lực lên
châu Âu. Chúng ta cần thay đổi hẳn phản xạ chiến lược, Pháp cũng như Đức. Trong
khi lệ thuộc lẫn nhau, chúng ta lại luôn xây dựng chiến lược an ninh trong
khuôn khổ quốc gia. Thật là điên. An ninh của Ba Lan cũng là của Đức và Pháp.
Chỉ cần liếc qua tấm bản đồ là đủ hiểu.
Lấy ví dụ vùng Cận Đông chẳng hạn, phản xạ chiến lược được
thay đổi sâu sắc như ông mong muốn sẽ như thế nào ?
Ở Cận Đông, cần phải giải quyết qua việc tiến hành một trò
chơi phòng vệ. Châu Âu hay một thế lực nào bên ngoài khu vực, kể cả Nga hay Hoa
Kỳ, đều không có đủ ảnh hưởng để chống lại tình trạng hỗn loạn đang ngự trị.
May thay, nguy cơ nguyên tử đã được ngăn chận – ngăn lại chứ không phải trừ khử
- nhờ hiệp định với Iran. Hãy còn rất nhiều xung đột tín ngưỡng, xã hội, quốc
gia giữa Iran theo hệ phái Shia và Ả Rập Xê Út theo Sunni…
Tôi cho rằng bản thân vùng Cận Đông phải tự giải quyết các vấn
đề của mình, chứ bên ngoài không còn có thể. Sau một thế kỷ hiện diện, hiệp định
Sykes-Picot (2) đã hoàn toàn bị chôn vùi. Tuy chưa bao giờ được áp dụng, nhưng
hiệp định này cũng đã mang lại một sự ổn định nào đó, mà cuộc chiến của ông
George W.Bush ở Irak đã phá hẳn. Như vậy chúng ta phải tự bảo vệ mình – bảo vệ
tại Đại Tây Dương, ở các biên giới, tự vệ trước khủng bố. Muốn vậy cần phải tổ
chức một cách năng nổ.
Các ưu tiên sẽ là gì ?
Có hai chủ đề chính yếu : khu vực đồng euro và vấn đề an
ninh. Trong khu vực đồng euro, không có cách nào khác ngoài việc hội nhập nhiều
hơn nếu muốn duy trì đồng tiền chung châu Âu – nếu chối bỏ có thể trở thành thảm
họa. Có thể hình dung một thỏa hiệp chiến lược : về vấn đề an ninh, Pháp vốn có
nhiều kinh nghiệm và nhạy bén hơn Đức, thì Đức nên nhường cho Pháp. Ngược lại
trong lãnh vực kinh tế, Pháp phải công nhận Đức là ưu việt.
Nhiều người cho là trong hai lãnh vực cụ thể trên, khác biệt
văn hóa quá lớn để người Pháp và người Đức có thể bắt tay với nhau. Tôi không
tin như vậy. Dưới áp lực của thực tế, của Trump, của Brexit, của Putin, của mọi
sự đảo lộn đầy bi kịch mà chúng ta chứng kiến, giả thiết này không đứng vững.
Một số người cho rằng sau khi ông Trump đắc cử, Đức sẽ phải
trở thành thủ lãnh của phe dân chủ tự do…
Một giả thiết như thế chứng tỏ tầm cỡ của cuộc khủng hoảng từ
việc Donald Trump trở thành tổng thống Mỹ lớn như thế nào. Đương nhiên tôi vui
vì Đức được coi là thành trì của tự do. Ai có thể tin được ? Nhưng những người
thực tế cần biết rằng Đức phải hành động hài hòa với Pháp. Không phải tôi nói
thế vì trả lời phỏng vấn một tờ báo Pháp, mà thực sự tôi nghĩ như vậy. Một lần
nữa, hai nước cần phải quyết định tương lai châu Âu.
Chú thích:
(1) Hội nghị Yalta năm 1945 giữa các lãnh đạo Hoa Kỳ
(Franklin Roosevelt), Anh (Winston Churchill) và Liên Xô (Joseph Stalin) nhằm vạch
ra chiến lược chung để kết thúc Đệ nhị Thế chiến, giải quyết số phận của châu
Âu sau khi Đức quốc xã bại trận, bảo đảm một trật tự thế giới mới.
(2) Hiệp định Skypes-Picot là thỏa thuận mật giữa Pháp và
Anh năm 1916 nhằm chia Cận Đông thành nhiều vùng ảnh hưởng. Mật ước này bị tiết
lộ vào cuối năm 1917.
Nguồn: http://vi.rfi.fr/chau-a/

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét