
Như đã nói, một kỹ thuật rất quan trọng trong nghiệp vụ trấn
áp của an ninh là phải chọn đúng thời điểm ra tay, đảm bảo yếu tố bất ngờ (nôm
na gọi là “đánh úp”), và giành thế thượng phong, làm mất tinh thần và trấn áp đối
tượng ngay từ đầu.
Từ trước đến nay, đã có một số người “xin” đi tù thay cho hoặc
cùng với các tù nhân lương tâm (như Nguyễn Anh Tuấn trong vụ Cù Huy Hà Vũ, Nguyễn
Ngọc Như Quỳnh vụ Trương Duy Nhất, và mới hôm qua là Hoàng Dũng trước vụ bắt
Thúy Nga).
Họ đều rất dũng cảm, và chính thái độ không sợ hãi của họ là
cái mà an ninh cộng sản căm ghét nhất.
Tuy nhiên, cũng phải nói rõ rằng an ninh sẽ không đáp ứng đề
nghị của họ. Không khi nào an ninh bắt một người ngay sau khi người đó xin đi
tù thay cho hoặc cùng với tù nhân lương tâm, bởi lẽ thời điểm ấy, người đó đã
có sự chuẩn bị, và sự chú ý của cộng đồng dành cho vụ việc đang ở mức cao nhất.
Cũng vậy, trong các vụ án chính trị, không khi nào an ninh bắt
một người khi người đó đang khỏe mạnh, vững vàng nhất cả về thể chất và tinh thần.
Càng không thể để người đó bị bắt trong tư thế chiến thắng, kiểu "chúng nó
phải bắt mình theo đúng ý mình, theo sự tính toán, sắp xếp của mình".
Nguyên tắc của việc bắt bớ là phải đảm bảo yếu tố bất ngờ,
phải đúng vào lúc “đối tượng” đang tưởng mình ít có khả năng bị bắt nhất, hoặc
đang trong tình trạng yếu đuối, sa sút nhất, hoặc đang có nhiều ràng buộc và cần
được tự do nhất.
Ngoài ra, thời điểm cộng đồng đang dành sự chú ý cho một vấn
đề khác cũng là thời điểm tuyệt vời để an ninh cộng sản ra tay bắt người hoạt động
dân chủ-nhân quyền. Cho nên, bạn đừng ngạc nhiên nếu kịch bản này xảy ra: Khi
xã hội rơi vào tình cảnh loạn lạc, rối ren, có những biến động gây hoang mang
nào đó (ví dụ đổi tiền hay có xung đột biên giới với Trung Quốc), đó sẽ là khi
an ninh bắt hàng loạt nhà hoạt động, nhà bất đồng chính kiến. Làm như vậy, an
ninh đạt rất nhiều mục đích:
- Đổ tội cho người hoạt động “gây rối”, “gây bất ổn chính trị”,
“làm rối loạn xã hội”;
- Đảm bảo được rằng việc bắt bớ diễn ra đúng lúc cộng đồng,
công luận đang không chú ý đến các cá nhân bị bắt đó (và vì thế, không thể bảo
vệ);
- Phá hoại, làm suy yếu phong trào đối lập, bằng cách khiến
giới đấu tranh hoang mang, mất tinh thần, mất tập trung, không còn làm nổi việc
gì.
Tuy nhiên, mục đích tối thiểu của an ninh trong các vụ bắt bớ
người hoạt động vẫn luôn phải là: chọn đúng thời điểm ra tay để đảm bảo yếu tố
bất ngờ.
* * *
Lực lượng an ninh đã vây hãm suốt đêm, rồi bắt Trần Thị Nga
(Thúy Nga) tại nhà riêng, bỏ mặc hai đứa con nhỏ của chị bơ vơ, khi chỉ còn sáu
ngày là đến giao thừa Tết Đinh Dậu, thời khắc của sự đoàn tụ gia đình.
An ninh cũng đã bắt Nguyễn Ngọc Như Quỳnh (blogger Mẹ Nấm),
khám nhà và lục tung đồ đạc, còng tay Quỳnh đưa đi, ngay trước mặt đứa con gái
nhỏ mới 10 tuổi.
An ninh đã bắt Lưu Văn Vịnh (Vịnh Lưu) tại nhà, đúng bữa
trưa, và đánh đập anh Vịnh trước mặt thân nhân của anh.
Còn nhiều, rất nhiều vụ việc nữa, mà sự đàn áp diễn ra với sự
hiện diện của người thân, gia đình của nạn nhân. Lực lượng an ninh làm điều đó
không phải do vô tình hay do thiếu hiểu biết về quyền con người, mà ngược lại:
Đấy là chủ ý của họ, là biện pháp nghiệp vụ của họ, nhằm khủng bố cả con mồi lẫn
những cá nhân có liên quan.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét