Trần Thảo
Trong buổi lễ trao giải thưởng văn học năm 2016 tại
Việt Nam, ngài chủ tiệm của Hội Nhà Văn Việt Nam (Hội Nhà vănVN), nhà
thơ Hữu Thỉnh, tác giả của hai tập thơ Trường Ca Biển và Thương Lượng
Với Thời Gian, đã gửi đi một thông điệp, mà theo miệng lưỡi của ngài
chủ tiệm, (là) chưa từng có. Đó là vào ngày Giỗ tổ Hùng Vương 10
tháng 3 năm 2017 âm lịch sắp tới, Hội Nhà vănVN sẽ tổ chức một hội
nghị, mời tất cả những nhà văn VN ở nước ngoài về dự, và theo ông
Hữu Thỉnh, đây là một hội nghị hòa hợp dân tộc về văn học, bất kể
là trước năm 1975, những nhà văn đó phục vụ chế độ cũ như thế nào.
Xin hoan hô nhà thơ Hữu Thỉnh một phát cho ngài chủ
tiệm Hội Nhà vănVN lên tinh thần. Mới đây nghe ông Hữu Thỉnh than như
bọng vì Hội Nhà văn hết ngân sách, còn tính tới việc di dời nhân viên
Nhà Xuất Bản về trú tạm ở Hội Nhà văn, lấy cơ sở Nhà Xuất Bản làm
khách sạn, tiệm ăn, karaoke gì đó để cứu đói, ai cũng thấy tội
nghiệp, cứ ngại nhà thơ và bộ hạ sắp toi đến nơi, không còn hơi sức
để mà thương lượng với thời gian. Thế mà không biết Tổng Bí thư Nguyễn
Phú Trọng hà hơi phù phép cách gì, khiến cho ông Hữu Thỉnh đột nhiên
cựa mình sống dậy, hào khí xung thiên, tính làm chuyện mà mấy chục
năm qua, trải bao đời tổng bí, chế độ CSVN cố làm mà làm không ra cua
tai nheo gì.
Trời ạ! ông Hữu Thỉnh muốn làm gạch nối để hòa
hợp hoà giải dân tộc. Trước tiên là nhắm vào thành phần văn nhân
nghệ sĩ, sau đó nhờ những cái loa văn nghệ mà chế độ lấy “đại
nghĩa dân tộc” thuyết phục được, làm công cụ tuyên truyền, nhân rộng
ảnh hưởng, dụ những con bò sữa về cứu nước.
Không biết ông Tổng Bí và ông Chủ tịch bàn thảo mần
răng mà coi bộ khi đưa ra thông điệp ông Hữu Thỉnh hơi lẫn lộn. Ông đưa
ra nào hình ảnh sông Thạch Hãn rướm máu gì tùm lum, nhưng nhờ sức
mạnh đại nghĩa dân tộc bla…bla… “chúng ta mời những nhà văn có lương
tâm, có trách nhiệm, yêu quê hương, hãy về làm GIÀU cho đất nước.”
Tôi nghe ông Hữu Thỉnh nói mà không biết tai của mình
có nghễnh ngãng hay không, bèn ngó vô bài đính kèm thì đúng là ông Hữu
Thỉnh nói như thế. Ối mèn ơi, ông Hữu Thỉnh có nói lộn không vậy cha
nội? Nhà văn Việt Nam ở hải ngoại này, nếu không kiêm nghề MC cho
trung tâm băng nhạc, kiêm nghề quảng cáo dược thảo và Nails Spas, thỉnh
thoảng thậm thò thậm thụt với bên đó làm video Mẹ Mìn, thì phần
lớn nghèo rớt, trên là răng mà dưới là bình xăng hay mìn, lựu đạn
gì đó thì tôi cũng bù trớt, nhưng nói chung mấy ông mấy bà cũng
chạy theo cuộc sống ná thở, nghề văn cũng gần như biến thành nghề
tay trái. Ông bà nào mà ra tờ báo hoặc mở đài phát thanh, kiếm tiền
quảng cáo thì còn khá, chứ chỉ dựa vào cây viết mà xây dựng cuộc
sống thì hơi khó, đâu có xuất bản một cuốn sách mà người ta sắp
hàng chờ đợi như Harry Potter của J. K. Rowling?
Thế nên đề nghị ông Hữu Thỉnh nghiên cứu lại nhé!
Chứ mấy ông bà nhà văn hải ngoại mà về hòa hợp dân tộc với các
ông, làm GIÀU cho đất nước đâu không thấy, mấy ổng mấy bả ăn thủng
nồi của các ông đó ông chủ tịch ơi! Nội cái thân quèn của ông và cả
ngàn hội viên sống nhờ vào đồng tiền đảng cung cấp mà còn đói vêu
mỏ, các ông còn muốn mời mấy ông bà nhà văn hải ngoại về, thêm chén
thêm đũa, coi bộ khó lòng ông ơi. Nếu ông Hữu Thỉnh có ý nói làm giàu
mảng văn học nước nhà thì lại khác, cho tôi điểm trán ông mà gợi ý
đôi điều vớ vẩn, biết đâu ông chịu tham khảo ý kiến của tôi, lật một
chương mới cho sinh hoạt văn học của cái Hội Nhà văn để khỏi mang tiếng
là nhắm mắt nhắm mũi bưng bô cho đảng nhé!
Ông Hữu Thỉnh à, nghe nói có tới hơn một ngàn hội
viên trong tay của ông mà, đúng không? Quân số đông đảo như thế, lại
được đảng o bế, gần gũi những bộ óc cực đỉnh của đảng, thì nhân
tài thiếu bố gì, hà cớ gì vận động những cây BÚT hải ngoại về để
làm GIÀU cho đất nước, coi bộ trật chìa dữ rồi ông Hữu Thỉnh ơi!
Tôi chưa đọc hai tập thơ Thương Lượng Với Thời Gian và
Trường Ca Biển của ông chủ tịch, nhưng mấy tên ” xuyên tạc” chúng nói
rằng thơ của Hữu Thỉnh ở Việt Nam chỉ xứng hạng ba, bốn gì đó, có
nghĩa là tuy ông Hữu Thỉnh mang danh Chủ tịch Hội Nhà văn, nhưng trong
thực tế những cây bút có tài thì ở trong đám hội viên. Thế tại sao
trong mấy chục năm qua, cái hội quy tụ toàn là văn nhân tài tử, hữu
tài hữu thỉnh, lại chẳng sản xuất được cái mốc gì coi cho được vậy
ông chủ tịch?
Tôi đoán già đoán non, nghĩ rằng có lẽ cây đại thụ
Hữu Thỉnh quá lớn, che kín những tài năng khác, không cho họ ló ra chỗ
có ánh mặt trời. Nhưng nghe mấy tay xuyên tạc về tài năng của nhà thơ
Hữu Thỉnh thì tôi lại bỏ đi cái lập luận vừa rồi. Nếu tính từ năm
1954, tức là gần 70 năm đời ông có đảng, trải qua nhiều đời Chủ tịch
Hội Nhà văn, mà cũng có tác phẩm quái nào đáng đọc đâu?
Thế nên kết luận cho gọn là TẠI VÌ LÀ cho tới ngày
nay đảng vẫn chưa buông cây gậy chỉ huy xuống, hơn một ngàn hội viên Hội
Nhà văn vẫn răm rắp viết theo ý đảng muốn, không dám xé rào làm cách
mạng văn học gì ráo trọi. Thời ông Nguyễn Văn Linh làm tổng bí, ổng
chơi ngon, tuyên bố cởi trói cho văn nghệ sĩ, khuyến khích nhà văn
đừng nói trái với lương tâm của mình. Được ba bảy hai mươi mốt ngày,
Tổng Linh chưa cởi hết xuống dưới chân, đã run run kéo lên, thế là
xong một màn cụp lạc. Anh em văn nghệ sĩ chưa kịp thử cây bút tự do
sáng tạo thế nào thì đã bị xếp xó. Rõ chán!
Ông Hữu Thỉnh à, nếu chữ GIÀU mà ông đề cập trong
cái thông điệp mà ông đưa ra là chỉ về sự phát triển phong phú của
văn học, thì tôi đề nghị ông và bác Tổng Trọng dẹp cái vụ hội nghị
hoà hợp văn học dân tộc cho rồi. Lý do là chả được cái tích sự gì
đâu! Thay vì tiêu tiền trong việc sắm hoa tươi cho hội nghị, in thiệp
mời các nhà văn nam nữ hải ngoại (nếu in thì nhớ là thiệp mời đàng
hoàng nghe ông chủ tịch, đừng in lộn là GIẤY TRIỆU TẬP thì bỏ mẹ,
rõ khổ!), ta cứ dành tiền đó mua sách vỡ cho các em vùng lũ thì
tốt hơn. Muốn văn học VN phong phú, muôn hồng nghìn tía thì dễ ợt à.
Ông chủ tịch chịu khó bỏ nhỏ với ngài Tổng Trọng, bây giờ ta tiếp
tục sự nghiệp dỡ dang của Tổng Linh, thay vì cởi một chút, không gây
cảm hứng, ta hãy cởi hết 100% luôn, chơi bạo một lần cho đời biết
đến tên Tổng Trọng chứ, phải không?
Ông Hữu Thỉnh à, tui nhớ hình như trong tháng 12 của
năm 2016 có một bài viết của Hồng Quang, Báo Nhân Dân, chỉ đích danh
những người như nhà báo Phạm Trần, nhà báo Ngô Nhân Dụng, nhà văn
Tưởng Năng Tiến v.v… và gọi họ là những người chuyên đi tìm một vài
hiện tượng xấu rồi gán ghép, dựng chuyện để nói xấu đảng. Sau đó
ông Phạm Trần đã thách thức Hồng Quang và tuyên giáo CSVN hãy công
khai tranh luận cho ra ngô ra khoai, bởi vì theo nhà báo Phạm Trần,
những bài báo ông viết đều đưa ra những nguồn trích dẫn đàng hoàng,
ông không hề dựng chuyện, khi sự thật đầy rẫy ra đó. Hồng Quang và
Tuyên Giáo im re, chỉ đưa ra những tay dư luận viên gà mờ ra tung hô
đảng, ca bài “Nhân dân tuyệt đối tin tưởng sự lãnh đạo của đảng”.
Ông Hữu Thỉnh có biết tại sao tôi nhắc lại vụ này
không? Như thế này ông ạ. Thời Đông Châu Liệt Quốc thì phải, có vua
gì đó quên tên rồi, ông ta muốn cho dân trong kinh thành đừng lo sợ ông
trả thù vì đã từng hất hủi ông ngày trước, hãy yên tâm làm ăn,
tuyệt đối tin tưởng vào lãnh đạo của đảng, ý xin lỗi, lúc đó chưa
có đảng. Ông vua nọ bèn sắm xe song mã sang trọng và mời một người
mà ông ta ghét nhất cho ngồi bên cạnh, và giong xe đi khắp kinh thành.
Người dân thấy thế, mới bảo thằng đó vua ghét nhất mà còn giong xe
cho hắn đi chơi, vậy là vua đã quên thù xưa, từ đó họ yên tâm làm ăn.
Bây giờ ông Hữu Thỉnh và Tổng Trọng cần gì tổ chức
hội nghị văn học hòa hợp làm gì cho tốn tiền mà lại mất công đạt
giấy mời bốn phương tám hướng? Tôi nghĩ ông Hữu Thỉnh nên bắt chước
ông vua kia. Muốn cho các ông bà nhà văn Việt Nam hải ngoại tin rằng
bây giờ chế độ đã thay đổi, đã cởi 100 %, ông chủ tịch hãy đạt giấy
mời tới ba vị là nhà báo Phạm Trần, nhà văn Tưởng Năng Tiến, nhà
báo Ngô Nhân Dụng, và nếu được thì thêm nhà văn Phan Nhật Nam nữa.
Hãy tổ chức đón chào bốn vị ấy cho trang trọng, và mời bốn vị ấy
chịu khó mỗi vị đọc một bài tham luận, với đề tài tự chọn, trước
cử tọa hơn một ngàn hội viên của Hội Nhà Văn.
Không biết ông chủ tịch có tham khảo ý kiến của tôi
hay không, nhưng chưa gì mà tôi đã thấy phấn khởi rạt rào thế này!
Tôi nghĩ ông chủ tịch dám làm lắm chứ chả chơi?
Trong thông điệp của ông, tôi thấy ông trích dẫn “ĐẠI NGHĨA DÂN TỘC”
ào ào, khí thế xung thiên như vậy, có gì mà ông không dám, đúng không
ông chủ tịch? Đến dòng thơ chửi đảng của Lý Đợi mà ông Hữu Thỉnh
còn dõng dạc đọc to ở hội trường cho mọi người cùng nghe, sá gì ba
chuyện lẻ tẻ. Chào quyết thắng nhé ông chủ tịch.
Nguồn: anhbasam.wordpress.com
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét