Trong những ngày giáp tết cổ truyền này chắc không ai muốn
nói chuyện buồn, chắc không ai muốn nói giọng bi quan, tôi cũng vậy. Vì thế,
khi đọc được « Thư gửi Việt Nam » của người Mỹ Jonathan London, tôi được truyền
một cảm hứng lạc quan để viết bài này, tất nhiên, như mọi khi, về chủ đề chính
trị, vì blog của tôi, như mọi người hẳn đã lưu ý, là một blog chính trị.
Jonathan London, trong bài blog của mình, đã gián tiếp nêu
lên một vấn đề cốt lõi cho quá trình dân chủ hoá Việt Nam : Việt Nam chỉ có thể
dân chủ hoá khi người Việt có nhu cầu về dân chủ. Người Việt có nghĩa là đa số
người Việt Nam, chứ không phải chỉ là một thiểu số như hiện nay. Tôi trích
nguyên văn phát biểu của Jonathan London : « Và đây chính là lúc để cởi trói
cho những giá trị chính trị quan trọng nhất đối với người dân Việt Nam từ thời
Pháp đến nay: tự do ngôn luận, tự do hội họp, tự do báo chí, tự do tư duy chính
trị. Nếu bạn hỏi tại sao tôi lại lạc quan khi những giá trị này chưa được tôn
trọng đúng mức? Bởi vì tôi thấy ngày càng nhiều người Việt nhìn nhận rằng những
quyền này là cần thiết hơn bao giờ hết. »
Nếu chúng ta trung thực với chính mình thì chúng ta sẽ phải
nói thật rằng: hiện nay dân chủ hoá chưa phải là nhu cầu của đa số chúng ta. Đa
số vẫn chỉ đang dừng lại ở nhu cầu thoát nghèo và nhu cầu tiêu dùng. Tầng lớp
trung lưu chủ yếu vẫn đang bị cuốn vào lô gic của xã hội tiêu thụ, và đặt mục
tiêu kiếm tiền, nhưng chưa tự đặt cho mình nỗi băn khoăn về việc kiếm tiền theo
cách nào và kiếm tiền để làm gì. Vì thế, một cách gián tiếp, Jonathan London dường
như muốn nói rằng giới đấu tranh cho dân chủ ở Việt Nam nếu muốn cuộc đấu tranh
có hiệu quả thì cần phải đánh thức nhu cầu dân chủ hoá ở mỗi người dân Việt
Nam.
Giờ đây có lẽ chúng ta đã có đủ thời gian, đủ các điều kiện
thực tế để thấy rõ rằng cuộc đấu tranh cho sự nghiệp dân chủ hoá Việt Nam không
thể đi tới thành công nếu chỉ dừng lại ở phản ứng cá nhân hoặc phản ứng của các
nhóm nhỏ, cũng không thể thành công nếu chỉ dừng lại ở những phản ứng thiên về
tố cáo chế độ, biểu lộ sự phẫn nộ, sự bất bình, sự căm giận chế độ…, hoặc mượn
từ mà giới bình luận trên mạng vẫn hay dùng là « chửi ». Nhiều người đã nhận ra
điều này, chẳng hạn nhà báo Song Chi đã viết không ít bài để nói rằng chửi
không thể mang lại hiệu quả. Các phản ứng của các cá nhân hoặc của các nhóm nhỏ
cũng không thể nào mang lại hiệu quả mong muốn. Những người dũng cảm đã phản
kháng, đã vào tù, và đã ra tù… thực tế cho thấy rằng sự hy sinh của các cá nhân
không thể nào đưa công cuộc dân chủ hoá tới kết quả cuối cùng.
Vậy cần làm gì để thành công trong việc mang các giá trị tự
do, dân chủ đến cho Việt Nam ? Tôi vẫn bảo lưu cách nhìn nhận của mình : cần phải
hình thành được các tổ chức chính trị lớn mạnh, các đảng phái chính trị lớn mạnh,
hoạt động một cách chuyên nghiệp vì mục đích dân chủ hoá (chứ không phải để lật
đổ chế độ cộng sản, xin mở ngoặc để nói thêm như vậy), những tổ chức có khả
năng giúp hình thành nhu cầu dân chủ ở người dân và lôi cuốn sự ủng hộ của người
dân cho sự nghiệp dân chủ hoá đất nước.
Điều đáng quý ở Jonathan London là ông đặt niềm tin vào người
Việt, ông lạc quan tin rằng người Việt có mong muốn, có nhu cầu về dân chủ và sẽ
hành động cho một Việt Nam dân chủ hoá.
Trước niềm tin của người bạn quốc tế ấy, cộng đồng người Việt
trong và ngoài nước sẽ làm gì ? Sẽ chứng tỏ rằng Jonathan London đã đặt niềm
tin nhầm chỗ hay sẽ chứng tỏ rằng ông đã đúng khi tin tưởng ở người Việt Nam ?
Cá nhân tôi xin cảm ơn Jonathan London vì sự quan tâm của
ông đối với đất nước Việt Nam và niềm tin mà ông đã dành cho người Việt Nam
chúng tôi.
Paris, 24 tháng chạp năm Bính Thân tức 21/1/2017
Nguyễn Thị Từ Huy
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét