Những tấm bảng tuyên truyền cho đảng, cho chủ nghĩa xã hội tại
Tp Hồ Chí Minh.
Dư luận mấy ngày vừa qua bàn cãi, tranh luận lẫn cười cợt một
cách ầm ĩ xoay chung quanh bài viết đăng trên tờ Quân Đội Nhân Dân của tác giả
Hà Đăng, nguyên Ủy viên Trung ương đảng, nguyên Trưởng ban Tư tưởng Văn hóa
Trung ương, có tựa đề: “Đòi từ bỏ Chủ nghĩa xã hội là sai lầm lớn”. Mặc Lâm có
cuộc trao đổi với anh Nguyễn Tiến Trung, một người hoạt động đấu tranh dân chủ
để làm sáng tỏ chủ đề này.
Mô hình mù mờ
Mặc Lâm: Trong bài viết này ông Hà Đăng cho là: “Sự sụp đổ ở
Liên Xô và Đông Âu là sự sụp đổ của một mô hình xây dựng chủ nghĩa xã hội chứ
không phải sự sụp đổ chủ nghĩa xã hội nói chung”, Anh có ý kiến gì về nhận định
này?
Nguyễn Tiến Trung: Vậy cho tôi hỏi lại ông Hà Đăng là theo
ông, mô hình Chủ nghĩa xã hội nào là đúng? Cuba, Venezuela, Trung Quốc, Triều
Tiên, hay Việt Nam đúng?
Ông Bùi Quang Vinh - nguyên
bộ trưởng bộ kế hoạch - đầu tư, nguyên Ủy viên Trung ương Đảng Cộng sản
Việt Nam khi được hỏi về mô hình kinh tế thị trường định hướng Xã hội chủ nghĩa
đã nói thẳng: Chúng ta cứ nghiên cứu mô hình đó, mà mãi có tìm ra đâu. Làm gì
có cái thứ đó mà đi tìm?”
Nghị quyết Trung ương khoá 12: nhiều vấn đề mới, phức tạp
phát sinh từ thực tiễn nhưng chưa được lý giải và xử lý kịp thời, hiệu quả.
Bà Nguyễn Thị Bình đã phát biểu: Từ lâu, các đồng chí lãnh đạo
cũng đã nêu ra phương thức của Đảng là “Đảng lãnh đạo, Nhà nước quản lý, nhân
dân làm chủ”, nhưng đến nay chưa được thể chế hóa, chưa có một văn bản nào quy
định rõ ràng về phương thức lãnh đạo nói trên.
Như vậy có thể thấy là bản thân Đảng Cộng sản hiện tại không
hề có bất cứ mô hình nào mà chỉ là sự chắp vá giữa kinh tế tư bản hoang dã
không theo luật pháp và chính trị thì độc quyền.
Sở dĩ Đảng Cộng sản Việt am không dám nói rõ về mô hình
"dân làm chủ, Đảng Cộng sản lãnh đạo, nhà nước quản lý" vì bản thân
câu đó mâu thuẫn nhau. Dân làm chủ là dân có quyền bầu lãnh đạo, nhưng việc Đảng
Cộng sản tự nhận là lãnh đạo đã khiến quyền làm chủ bầu lãnh đạo quốc gia của
người dân bị tước bỏ. Do đó sẽ không bao giờ có mô hình nào thoả mãn hai chuyện
mâu thuẫn như vậy.
Nếu ông Hà Đăng cho rằng mô hình Chủ nghĩa Xã hội ở Việt Nam
là ưu việt thì tại sao lúc nào Đảng Cộng sản cũng nơm nớp lo sợ bị "diễn
biến hoà bình, bạo loạn lật đổ", nhìn đâu cũng thấy thế lực thù địch? Thủ
tướng Nguyễn Xuân Phúc lại vừa tuyên bố "Không đổi mới là chết". Vậy
nếu anh đúng và ưu việt sao còn phải sợ chết?
Mặc Lâm: Như anh vừa nói thì trong bài viết cũng khẳng định
rằng nguyên nhân làm cho Chủ nghĩa xã hội tại Liên Xô sụp đổ vì âm mưu và thủ
đoạn “diễn biến hòa bình” của các thế lực thù địch đế quốc chủ nghĩa” Anh có đồng
ý không?
Nguyễn Tiến Trung: Đảng cộng sản Liên bang Nga vẫn hoạt động
ở Nga và vẫn theo đuổi chủ nghĩa xã hội thì tại sao dân Nga không bầu cho Đảng
Cộng sản Liên bang Nga lên nắm quyền? Chẳng lẽ chính người dân Nga lại là thế lực
thù địch của Đảng Cộng sản Nga? Tại sao khi Gorbachov tuyên bố giải tán ban chấp
hành Trung ương Đảng Cộng sản Liên Xô, đồng nghĩa với việc giải tán Đảng Cộng sản
LX thì gần 20 triệu đảng viên Đảng Cộng sản LX hầu như không có phản ứng gì?
Rõ ràng chế độ một đảng độc quyền nhà nước, đứng trên pháp
luật gây bất công xã hội gây ra sự chán ghét chế độ ngay trong hàng ngũ Đảng
viên Cộng sản. Và điều đó cũng đúng ở Việt Nam khi lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt
Nam liên tục lo sợ đảng viên "tự diễn biến, tự chuyển hoá”, thể hiện ngay ở
nghị quyết hội nghị Trung ương 4, khoá 12 vừa qua. Và bài viết của ông Hà Đăng
cũng nằm trong loạt bài chống tự diễn biến, tự chuyển hoá đó.
Cái cớ để độc quyền
cai trị
Mặc Lâm: Tác giả Hà Đăng khẳng định Việt Nam học tập kinh
nghiệm của Liên Xô nhưng hoàn toàn không có sự sao chép trong xây dựng Chủ
nghĩa Xã hội. Theo anh điều này đúng hay sai?
Nguyễn Tiến Trung: Trước năm 86 thì Đảng Cộng sản VN hoàn
toàn sao chép mô hình của Liên Xô thể hiện ở những điểm sau: về pháp luật thì
điều 4 hiến pháp sao chép điều 6 hiến pháp liên xô để xác lập mô hình độc đảng
toàn trị, coi nhà nước là công cụ chuyên chính vô sản để trấn áp các giai cấp
và các thành phần khác trong xã hội; về sở hữu tài sản thì chỉ có 2 hình thức
là sở hữu toàn dân và tập thể, về kinh tế thì chỉ có hai thành phần kinh tế là
nhà nước và tập thể; chính sách ưu tiên phát triển công nghiệp nặng...
Chính do sao chép Liên Xô một cách mù quáng nên đã dẫn đến
khủng hoảng toàn diện, sụp đổ kinh tế nên Đại hội 4 năm 86 bắt buộc phải sửa
sai khi cởi trói quyền tự do kinh doanh cho người dân sau đó. Tuy nhiên, việc sửa
sai này vẫn còn nửa vời khi vẫn còn cái đuôi xã hội chủ nghĩa, vẫn lấy kinh tế
quốc doanh là chủ đạo, sở hữu đất đai toàn dân, chính trị thì vẫn độc quyền nhà
nước nghĩa là chế độ đảng trị, hiến pháp áp đặt... dẫn đến tham nhũng tràn lan,
nợ công thì như Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã nói là gây nguy cơ sụp đổ nền tài
khoá quốc gia, dân oan mất đất khiếu kiện khắp nới, quyền làm chủ - quyền công
dân - quyền con người của dân vẫn bị tước đoạt như quyền tự do báo chí - ngôn
luận, lập hội - lập đảng, ứng cử - bầu cử.
Mặc Lâm: Nhưng ông Hà Đăng lại cho là “87 năm qua, những chặng
đường phát triển của cách mạng Việt Nam và những thành tựu to lớn, có ý nghĩa lịch
sử đã chứng minh sự đứng đắn của đường lối này, cớ sao vì sự sụp đổ củ Liên Xô
và Đông Âu mà phải từ bỏ nó?” Nghe có hợp lý và thuyết phục không?
Nguyễn Tiến Trung: Trong các nước Đông Nam Á thì Việt Nam chỉ
được xếp cùng nhóm với Lào, Campuchia, dưới rất xa các nước ASEAN khác như
Singapore, Malaysia, Indonesia. Theo bảng xếp hạng của Diễn đàn kinh tế thế giới
năm 2014 thì thậm chí Lào, Campuchia đã vượt mặt Việt Nam ở nhiều lãnh vực.
Nhiệm vụ cực kỳ quan trọng khi đảng cộng sản tự cho mình độc
quyền chính trị là để tập trung nguồn lực quốc gia vào công cuộc công nghiệp
hoá - hiện đại hoá quốc gia vào năm 2020. Tuy nhiên, các chuyên gia và kể cả
các quan chức đã công khai thừa nhận chuyện này là không thể.
Nguyên bộ trưởng bộ công thương Vũ Huy Hoàng đã thừa nhận
doanh nghiệp Việt Nam không đủ khả năng sản xuất con ốc vít cho Samsung. Ông
Nguyễn Xuân Phúc, ông Nguyễn Sinh Hùng đều cảnh báo về nguy cơ vỡ nợ dẫn đến sụp
đổ chế độ.
Bản thân Tổng bí thư Đảng Cộng sản Nguyễn Phú Trọng cũng mù
mờ về Chủ nghĩa Xã hội khi thừa nhận không biết đến cuối thế kỷ này đã có Chủ
nghĩa Xã hội ở Việt Nam hay chưa? Dân Việt Nam không phải là chuột bạch để các
lãnh đạo Đảng Cộng sản có thể thử nghiệm những lý thuyết của họ.
Đảng Cộng sản lãnh đạo với lý thuyết Chủ nghĩa Xã hội cũng
không bảo vệ được chủ quyền quốc gia khi để mất đảo Gạc Ma vào tay Trung Quốc
năm 1988.
Điểm sơ qua vài nét để thấy đất nước ngày càng lụn bại chứ
không hề có những thành tích gì có ý nghĩa lịch sử.
Lý thuyết Chủ nghĩa Xã hội cuối cùng thực ra chỉ là cái cớ để
lãnh đạo Đảng Cộng sản tiếp tục độc quyền chính trị. Đảng Cộng sản theo chủ
nghĩa xã hội không đem lại quyền làm chủ cho người dân khi dân mất quyền tự do
ngôn luận, lập hội, ứng cử - bầu cử... Đảng Cộng sản không đem lại được nền tảng
quốc gia là pháp luật chuẩn mực, bắt đầu từ bản hiến pháp do toàn dân phúc quyết.
Đảng Cộng sản cũng gây chia rẽ khối đoàn kết dân tộc khi liên tục nhìn dân như
"thế lực thù địch". Từ việc dân tộc bị chia rẽ dẫn đến nước yếu,
Trung Cộng lăm le xâm lược và chiếm biển Đông.
Không ai yêu cầu Đảng Cộng sản phải từ bỏ Chủ nghĩa Xã hội.
Các lãnh đạo Đảng Cộng sản thích Chủ nghĩa Xã hội thì cứ thích và không ai có
quyền áp đặt họ. Tương tự, Đảng Cộng sản không có quyền áp đặt bất kỳ chủ nghĩa
hay ý thức hệ nào lên đầu dân tộc Việt Nam, họ cũng không có quyền áp đặt hiến
pháp và bắt cả dân tộc phải tuân theo, và họ phải cầm quyền một cách chính
danh, qua bầu cử tự do và công bằng, với sự tham gia của nhiều thành phần, đảng
phái trong xã hội.
Mặc Lâm: Xin cám ơn anh.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét