Tôi không biết luật sư Vũ Tiến Vinh là ai, trình độ, danh tiếng thế nào trong giới luật sư. Nhưng khi đọc bài “Cần khép tội giết người với tất cả tài xế coi thường cảnh sát” của ông, đăng trên báo vnexpress.net số ra ngày 3/7. Tôi thực sự ngỡ ngàng, không thể ngờ một luật sư mà lại có những nhận xét về một vấn đề, hiện tượng xã hội hết sức chủ quan, quy kết hồ đồ đến vậy.
Đọc cái tiêu đề bài viết đã thấy không ổn rồi.
Mở đầu ông Vinh viết: “Cảnh tượng
cảnh sát giao thông đánh đu trên ôtô xảy ra nhiều như cơm bữa ở Việt Nam. Sự việc
này quá nguy hiểm và có thể nói những lần cảnh sát không bị thương tích hoặc
thương tích nhẹ chỉ là may mắn, ngoài dự kiến của người phạm tội”.
Đúng là trong nhưng năm gần đây
có rất nhiều vụ Cảnh sát giao thông đánh đu trên xe ôtô. Nhưng nguyên nhân vì
đâu thì ông Vinh không lý giải. Ông quy kết lỗi thuộc về lái xe, họ cố ý làm
như vậy - việc cảnh sát không bị thương hay thương tích nhẹ là ngoài dự kiến của
người phạm tội. Đây là một quy hết sức hồ đồ, quy chụp.
Không thể khen hành động bám
gương, trèo lên nắp đầu xe là dũng cảm, là bất chấp nguy hiểm vì nhiệm vụ mà đó
là sự liều mạng, yếu kém về nghiệp vụ - trừ khi họ thấm nhuần bài học lấy thần
mình chèn bánh pháo. Tôi chắc rằng trong các trường cảnh sát không ai dạy họ
làm như thế cả.
Ông viết tiếp:“Chúng ta thấy ở nước
ngoài, hành vi chống người thi hành công vụ có thể bị trấn áp ngay lập tức, thậm
chí bị tiêu diệt. Tôi thầm nghĩ pháp luật họ nghiêm thế thì ai dám chống lệnh”
Hay cho ông Vinh biết một mà không
biết hai. Nước ngoài ở đây là nước nào, Trung Quốc, Triều Tiên hay Mỹ, Đức,
Pháp?
Đồng ý luật pháp họ nghiêm nhưng
công tâm, mọi người đều bình đẳng trước pháp luật. Ai làm sai cứ theo luật mà xử,
kể cả tổng thống, thủ tướng chứ không như kiểu “quan thì xử nhẹ, dân thì xử nặng”,
“cán bộ làm sai xin lỗi, dân làm sai chịu trách nhiệm trước pháp luật” như ở xứ
ta.
Đồng ý là hành vi chống người thi
hành công vụ sẽ bị trấn áp, nhưng hãy nhìn xem những người thực thi công vụ của
họ hành xử như thế nào, có tùy tiện, lộng quyền như ở ta không? Cảnh sát Mỹ, họ
có khi nào làm tiền lái xe như cảnh sát giao thông Việt Nam. Thậm chí ở Việt
Nam, Cảnh sát giao thông còn tìm cách bẫy người tham gia giao thông để phạt kiếm
tiền (ở Hà Nội).
Nếu xác định lái xe vi phạm, thiếu
gì cách để xử lý, chẳng hạn như lưu lại biển số xe phạt sau, dùng xe chuyên dụng
đuổi theo… Tại sao lại cứ bất chấp nguy hiểm lao vào đầu xe rồi đổ lỗi cho người
khác coi thường tính mạng mình. Nói thật, nếu cảnh sát giao thông phạt đúng người,
đúng tội, không nhận mãi lộ thì chẳng ai kinh thường họ cả. Chứ một khi đã nhận
tiền mãi lộ của người tham gia giao thông thì làm sao nhận được sự tôn trọng nữa.
Tôi đã hơn một lần chứng kiến tài xế xe khách đưa tiền mãi lộ cho Cảnh sát giao
thông, nhưng sau lưng họ chửi đồ “chó vàng”. Đấy, như thế thì lấy đâu sự tôn trọng.
Thêm nữa ông Vinh ngụy biện: “tôi
không bàn đến sự đúng - sai trong việc thổi phạt, không bàn đến việc cảnh sát
phải bám đu trên đầu xe ôtô là bất khả kháng hay cố tình của người thực thi công
vụ khi tình huống chưa đòi hỏi phải làm như vậy. Nhưng dù nguyên nhân gì, việc
tài xế không dừng xe lập tức để bảo vệ tính mạng, sức khỏe của người thực thi
công vụ thì đó là hành vi giết người”.
Đọc đoạn viết trên thật khó hiểu,
không bàn đến đúng sai là thế nào? Không phải chỉ có cảnh sát mà tất cả những
người thực thi công vụ, trước hết là phải đúng công vụ cái đã. Anh làm sai,
không đúng chức năng, thẩm quyền, gây phiền hà, khó khăn mà bảo người ta chấp
hành, tôn trọng anh. Nghe thật trái khoái. Còn nữa, ở đây ông Vinh lên tiếng bảo
vệ sức khỏe của người thực thi công vụ, vậy còn sức khỏe tính mạng của người
tham gia giao thông thì sao. Tôi đã từng chứng kiến cảnh 4 cảnh sát giao thông
đi trên hai xe đặc chủng đuổi theo 2 thanh niên đi xe gắn máy (không rõ có vi
phạm hay không). Đến khi ép được hai thanh niên kia vào lề đường, lập tức họ
dùng dùi cui đánh tới tấp sau đó mới lập biên bản. Tôi đem thắc mắc đó hỏi người
quen làm cảnh sát giao thông, thì nhận được câu trả lời lạnh tanh, đánh cho bỏ
tức.
Ông Vinh quy kết, dù nguyên nhân
gì thì đó cũng là hành vi giết người. Nói như thế có khác nào áp đặt, không xét
theo hoàn cảnh, tình huống. Tôi lấy ví dụ, xe đang chạy ở vận tốc cho phép,
không phạm lỗi, công an chạy ra giữa đường yêu cầu dừng xe. Nếu tài xế xử lý
không kịp gây tai nạn, lỗi tính thế nào ?
Ông còn yêu cầu: “Tôi cho rằng, kể
cả với những vụ án tài xế bất chấp cảnh sát đang bám đu mà không dừng xe, đã
xét xử xong, đang thụ án hoặc đã thụ án xong nhưng chỉ bị xử về tội chống người
thi hành công vụ thì cũng phải kháng nghị hủy án, xét xử lại theo tội giết người.
Việc này là bất cập nhưng cũng phải làm”
Nói như thế là ngồi trên luật đấy
ông Vinh ạ. Chỉ xứ man rợ, độc tài họ mới có kiểu ưng chi xử nấy như thế.
Tôi cũng lên án hành động của lái
xe khi có hành vi đe dọa tính mạng người khác chứ không riêng gì cảnh sát giao
thông. Nhưng không phải vì vậy thể mà quy kết cự đoan. Theo tôi nghĩ, mà thực
ra là suy nghĩ chung của rất nhiều người. Việc lái xe đâm xe vào cảnh sát giao
thông, nguyên nhân gốc rễ là hậu quả của một xã hội bất công, tham nhũng dai dẳng
kéo dài. Nói theo kiểu người xưa “thượng bất chính, hạ tắc loạn”.
Cuối bài ông kết luận: “Tha thứ
cho tội lỗi là xúi giục sự tái phạm” - nếu chúng ta không mạnh tay thay đổi
cách xử lý, việc tái phạm có thể không xảy ra nhưng tái diễn thì chắc chắn có”.
Thế nào là xử mạnh tay? Chẳng lẽ
một cô gái lãnh 9 tháng tù chỉ mấy cái tát vào mặt cảnh sát giao thông chưa đủ
để gọi là xử lý mạnh? Trong khi cảnh sát đánh người vi phạm nhập viện chỉ bị kỷ
luật, như thế là xử mạnh hay nhẹ?
Khi những hành vi cực đoan hình
thành từ những bất công, mâu thuẩn của xã hội, cách để điều chỉnh nó chỉ có thể
là tìm ra nguyên nhân gốc rễ thì mới giải quyết được vấn đề. Mọi thứ khác chỉ
là tạm thời.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét