Kể từ đầu năm 2009, câu chuyện
Bauxite bắt đầu nở rộ từ trong nước và ra hải ngoại. Dự án khai thác
quặng bauxite do chính Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ký sắc lịnh số 167 ngày
1/11/2007 và đã bắt đầu khởi công từ đầu năm 2008 ở công trường Bảo Lâm
(Xã Tân Rai) và giữa năm 2008 ở công trường Nhân Cơ, Đắk Nông, nhưng
chỉ chính thức công bố vào đầu năm 2009 mà thôi. Người viết đã mở cuộc
họp báo trình bày vấn đề này vào tháng 6, 2009 tại phòng họp của tòa Thị
chính Westminster, CA.
Câu hỏi được đặt ra là chính Tàu Cộng bị buộc phải đóng cửa trên 100
nhà máy khai thác bauxite trong đó có một nhà máy vừa mới khánh thành
tiêu tốn trên 1 tỷ Nhân dân tệ vì không giải quyết được áp lực của người
dân và sức ép của luật môi trường, tại sao CSVN tức Hán ngụy lại chấp
nhận cho khai thác bauxite ở Việt Nam?
Nhìn xa hơn nữa, ảnh hưởng sâu xa về sự toàn vẹn lãnh thổ cũng được phân
tích cặn kẽ trong một bài viết khác qua việc giao khoán cho TC toàn
quyền khai thác mà những người quản lý đất nước hiện tại chấp nhận qua
bản Thông cáo chung đã ký ngày 3/12/2001 giữa Nông Đức Mạnh và Trung
Cộng trong một trích đoạn dưới đây: “Hai bên tích cực ủng hộ và thúc
đẩy các doanh nghiệp của hai nước hợp tác lâu dài cùng có lợi trong các
lãnh vực cơ sở hạ tầng, công nghiệp chế biến, phát triển nguồn nhân lực,
năng lượng, chế biến khoáng sản và các lãnh vực quan trọng khác. Hai
bên cùng tăng cường hợp tác trong các dự án như Bauxite Đắk Nông, trong
các dự án khuôn khổ hành lang một vành đai kinh tế”.
Cũng cách đây 8 năm, trong bài viết, “Những Điều Không “Tử Tế” Trong Câu Chuyện Bauxite Việt Nam”
của CSVN, người viết từng giải thích cặn kẽ bằng những dữ kiện khoa học
chính xác, với những chứng liệu cụ thể, cho thấy các vấn đề liên quan
đến đến quyết định cho khai thác bauxite ở cao nguyên Trung phần Việt
Nam, cũng như kết quả sau 3 năm đi vào khai thác hai nơi nầy đã chứng
minh sự gian dối trong diễn trình khai thác bauxite của các cấp lãnh đạo
hàng đầu đảng và nhà nước cộng sản, từng được đề cặp tới trong các lãnh
vực:
- Diện tích đất khai thác;
- Hoàn thổ và trình tự khai thác “cuốn chiếu”;
- Chuyên chở;
- Điện năng và nguồn nước cho khai thác;
- Giải quyết bùn đỏ;
- Giải quyết ô nhiễm nguồn nước mặt và nước ngầm;
- Ô nhiễm không khí, bụi đỏ, mưa acid và bức xạ;
- Việc hợp tác khai thác: Trung Cộng, Nhật, Hoa Kỳ, Úc;
- Tính cách hợp pháp trong việc đấu thầu;
- Cung cách tuyên truyền không trung thực v.v…
1- Nhìn chung
Trong hiện tại, chúng ta có thể nói một cách chính xác và không sợ phản biện là những người lính Tàu dưới dạng công nhân đang hiện diện đầy dẫy trên quê hương Việt Nam
của chúng ta từ ải Nam Quan đến mũi Cà Mau, giống như mọi quốc gia trên
thế giới như Tây Tạng, Tân Cương, Phi Châu và những nơi có dấu chân TC
khai thác các công trình quặng mỏ hay những công ty sản xuất khác tại
những nơi nầy.
CSVN cũng như Tàu Cộng (TC) cũng không thể nào chối cãi được nhận định
trên. Tại Việt Nam, người Tàu dù dưới dạng công nhân hay chuyên viên,
mỗi khi vào một công ty nào đó đều sinh hoạt hoàn toàn riêng rẽ, nói
chuyện với nhau bằng tiếng Hán mà thôi. Họ xây dựng lều trại làm nơi ăn
ở, giải trí và có cuộc sống hoàn toàn cách biệt với các cộng sự viên
người Việt. Thậm chí, mỗi khi có tranh cãi, họ ăn hiếp, đánh đập công
nhân Việt mà công an thậm chí “những ông lớn CSVN” cũng không thể vào
can thiệp và bảo vệ công nhân Việt.
Thật không có gì nhục nhã cho bằng hiện tượng nầy xảy ra ngay chính trên
mảnh đất quê hương của mình mà cán bộ hay công an cố tình làm ngơ trước
những nghịch cảnh trên.
Những khu biệt lập trên do TC hoàn toàn quản lý mọi sinh hoạt, không có
người “lạ” nào hay cán bộ, công an CSVN có thể bén mảng đến được, mặc dù
những công ty họ làm việc, đa số đều do người Việt quản lý. Cho đến hôm
nay, những tệ trạng trên tiếp tục diễn ra ở khắp mọi nơi, tạo nên một
luồn sóng phẫn uất trong lòng người Việt, và thiết nghĩ những người công
nhân lương thiện nầy sẽ có ngày đứng lên dành lại quyền công nhân thực
sự và sẽ không để công nhân TC hiếp đáp mãi mãi được.
Những sự kiện tương tự cũng đã từng xảy ra ở những quốc gia có người Hán
xâm nhập, đôi khi đi đến đổ máu như ở Tân Cương, Tây Tạng, và gần đây
nhứt tại thành phố Alger, Algeria, qua những nguyên nhân hết sức cá
nhân, nhưng từ đó xảy ra những cuộc đụng độ có tích cách chủng tộc vì sự
hống hách, ức hiếp của người Hán trên mảnh đất quê hương của người bản
xứ.
2- Tình hình Nhân Cơ và Tân Rai hiện tại
Trở lại Việt Nam, riêng tại hai vùng hiện đang là điểm nóng ở Việt Nam;
đó là Tân Rai ở Lâm Đồng và Nhân Cơ ở Đắk Nông. Hai nơi nầy hiện đang
được TC phát động kế hoạch khai thác quặng mỏ bauxite từ hơn sáu năm nay
dưới sự đồng thuận của CSVN.
Rõ ràng là sau 6 năm khai thác bauxite, CSVN trước là đã để “hợp thức
hóa” sự hiện diện của người công nhân và chuyên viên Tàu Cộng do nhu
cầu gấp rút của “đế quốc mới” trong ý định xâm nhập miền cao nguyên
Trung phần Việt Nam.
Và, “Dự án Tân Rai và Nhân Cơ cùng 6 dự án khai thác quặng mõ bauxite
khác đã được quy hoạch ở Đắk Nông có thể được xem như là DIỆN trước dư
luận thế giới và ĐIỂM là chính thức hóa sự hiện diện của người Tàu ở
vùng Cao nguyên Trung phần Việt Nam, ẩn tàng một âm mưu chính trị - quân
sự của Tàu Cộng trong tiến trình chiếm đóng Việt Nam và vùng Đông Nam Á
qua não trạng Đại Hán của đế quốc mới”.
Cái thâm độc của nội vụ là không một tiếng súng nổ ngoài biên cương,
không có tiếng kêu cứu trước công luận quốc tế, Bộ Chính trị CSVN, cơ
quan quyền lực cao nhứt, đã cấu kết, thỏa hiệp, hợp đảng với Bắc Kinh để
hợp pháp hóa việc xâm lược qua việc khai thác quặng mõ ở cao nguyên.
Hình thức xâm lược nầy cực kỳ nham hiểm, khiến quốc tế không thể nào lên
án kẻ xâm lược là Trung Cộng được. Đó là đại họa của dân tộc và đất
nước Việt Nam. Đó là lý do tại sao Bắc triều đã lấy Việt Nam làm thuộc địa
rồi vẫn áp chế bọn Thái thú để chiếm lấy các phần đất nhỏ giáp ranh
phía Bắc và các đảo nhỏ ở biển Đông cho vào lãnh thổ và lãnh hải của
chúng. Đó là vì các phần đất nhỏ.
- Đó có các ngọn đồi chiến lược để nếu trong tương lai có một Lý Thường
Kiệt, một Lê Lợi nào đó của Việt Nam thời mới làm cuộc kháng chiến chống
Bắc triều thì Tàu sẽ có được lợi thế trong việc trấn áp. Đó là vì các
hòn đảo nhỏ.
- Đó có tầm quan trọng chiến lược khống chế con đường giao thông từ Bắc
xuống Nam Thái Bình Dương, đi qua eo biển Malacca, tiến sang Ấn Độ
Dương, song song với phần tài nguyên vô cùng phong phú ở thềm lục địa và
dưới lòng biển.
- Đó là vì Cao Nguyên Trung Phần có tầm chiến lược quan trọng trong việc
khống chế Việt Nam, khống chế 3 nước Đông Dương, khống chế cả vùng Đông
Nam Á.
Để, nếu trong tương lai, nếu Việt Nam có cuộc quật khởi TC sẽ lấy đó làm
lợi thế đàn áp, khống chế, vì trong quá khứ, TC có kinh nghiệm, Việt
Nam vẫn dành lại độc lập sau 1026 năm Bắc thuộc. Cái thâm độc của TC
ngày hôm nay là như thế đó.
3- Thâm độc của Trung Cộng
Do đó, cái thâm độc trong vấn đề là, TC không cần cử Thái thú sang cai
trị như 4 lần Bắc thuộc trước, không cần Tô Định sang bóc lột dân lành,
mà họ đã có sẳn những Thái thú biết nói tiếng Việt là hầu hết hiện diện
trong trung ương đảng, đặc biệt là 19 thành viên Bộ chính trị của CSVN,
tức những Hán ngụy thời đại.
Hơn ai hết, CSVN, hay nói rõ hơn là nhóm Thái thú ngồi ở Bắc Bộ Phủ Hà
Nội, thấy rõ hơn ai hết là chuyện khai thác bauxite chẳng mang lại chút
lợi lộc nào cho dân tộc và đất nước Việt Nam, mà còn gây ra vô số tai
họa, nó chỉ mang lại lợi lộc cho đám cán bộ tham nhũng điều hành than và
khoáng sản Việt Nam [TKV] vì ngân khoản thực hiện các dự án được chúng
bỏ túi trước cho từng giai đoạn, sau đó là cho các nhà thầu Tàu Cộng; và
sau hết là cho đám Thái thú gốc Việt và cho Bắc triều.
Và cũng hơn ai hết, Bắc triều thấy và biết rằng để có thể cai trị Việt
Nam lâu dài, cho dầu bằng bạo lực hay bằng kinh tế thị trường, việc đồng hóa dân Việt phải là ưu tiên hàng đầu,
nên tiếp theo sau kinh tế thị trường đưa hàng lậu vào đất Việt, đưa
“hàng dỏm” đi khắp nơi để đánh lừa dân Việt ham hàng rẻ, bòn rút tài
nguyên đất Việt đem về Tàu...
Thêm nữa, chúng chỉ đạo cho các Thái thú thiết lập Viện Khổng Tử ngay
trên đất nước Việt Nam, và mới đây cho biết là chúng sẽ giúp Việt Nam
đào tạo cả 1.000 tiến sĩ, để giáo dục, để dạy dân Việt hãnh diện làm
người Tàu trên đất Việt như các Thái thú gốc Việt; bởi kế sách cả ngắn
lẫn dài của Tàu là một mặt đưa “biển người” tràn xuống Việt Nam và toàn
vùng Đông Nam Á; mặt kia là lấn Biển Đông; từ cách nhẹ nhàng như mua
chuộc, cho vay, viện trợ, tặng học bổng, mở Học Viện Khổng Tử, đào tạo
tiến sĩ, ưu đãi gian thương...; cho tới nặng tay là hù dọa, vây bắt hay
bắn giết (trường hợp xảy ra với nhiều tàu của ngư dân Việt), rồi chiếm
đảo, lấn biển... có cả tham vọng sỗ sàng xin chia một nửa biển Thái Bình
Dương với Mỹ...
Vấn đề được đặt ra là việc Hán hóa của TC do sự tiếp tay của Hán ngụy tức CSVN là một đại họa kéo dài hơn 42 năm rồi mà dư luận hình như chưa chú ý đúng mức,
vì đám Thái thú Hán ngụy tuân lịnh Bắc triều cai trị Việt Nam dưới các
mỹ từ được lừa đảo từ Xã hội Chủ nghĩa, và thời gian sau này lại được áo
thêm lớp võ bọc nhung kinh tế thị trường theo định hướng xã hộ chủ
nghĩa... cho nên việc cảnh giác cần được gia tăng nhiều hơn nữa, song
song với việc lên án chế độ độc đảng độc tài CSVN trước dư luận quốc tế,
cùng lúc với những hành động cụ thể lên án Trung Cộng bành trướng mộng
xâm lăng hết Á Châu, đến Phi Châu, và còn muốn tiến đến Mỹ Châu, tiến
vào Hoa Kỳ với đề nghị cho chúng vào đất Mỹ không cần Visa (!).
4- Kết quả khai thác
Theo báo cáo của TKV, từ tháng 10/2013, Dự án Tân Rai đã hoàn thành công
tác đầu tư xây dựng, chạy thử và đi vào vận hành thương mại. TKV đã
giao Công ty Nhôm Lâm Đồng-TKV quản lý vận hành toàn bộ dự án. Cho đến
hết năm 2014, dự án đã khai thác lũy kế hơn 5 triệu tấn quặng bauxite,
sản xuất ra gần 2 triệu tấn tinh quặng, 682.000 tấn alumin, xuất khẩu
490.000 tấn, đạt kim ngạch 160 triệu USD. Theo kế hoạch, năm 2015, Công
ty sẽ sản xuất 540.000 tấn alumin và khi đạt công suất thiết kế năm 2016
sẽ đạt 650.000 tấn.
Sau hơn 1 năm tổ chức vận hành Nhà máy alumin của dự án, Công ty Nhôm
Lâm Đồng-TKV về căn bản đã nắm được công nghệ, vận hành Nhà máy ổn định
và tích lũy được nhiều kinh nghiệm. Sản lượng sản xuất ngày càng ổn định
và tăng dần. Phần lớn sản phẩm alumin của Nhà máy được xuất khẩu tới 11
khách hàng từ Thụy Sỹ, Singapore, Hàn Quốc, Trung Quốc, Hồng Kông… với
giá bán alumin bình quân cả năm 2014 đạt 326,5 USD/tấn, cao hơn so với
tính toán của Dự án là 325 USD/tấn. (Trích trên các báo ở Việt Nam).
Trên đây là “báo cáo” của Hán ngụy và các dự kiến lạc quan vào năm 2013.
Các tin tức dưới đây mới chính là... những con số thực tế của dự án Tân
Rai vào ngày 13 tháng 3 năm 2017: "Bauxite Tân Rai càng làm càng lỗ hàng ngàn tỉ đồng" (3.696 tỷ Đồng VN) theo Báo Người Lao Động.
Tổ hợp Bauxit-Nhôm Lâm Đồng, còn gọi là dự án Tân Rai
có khả năng đóng cửa. (Hình: Báo Người Lao Động)
Các kết quả thanh tra tại tổ hợp dự án Bauxite-Nhôm Lâm Đồng và dự án Alumin Nhân Cơ cho thấy, “các dự án này hoạt động chưa hiệu quả, vốn đầu tư tăng quá cao so với dự kiến ban đầu”.
Tổng vốn đầu tư cho dự án tổ hợp Bauxite-Nhôm Lâm Đồng này chỉ 3,285 tỉ đồng lúc ban đầu, nhưng đến năm 2014 đã tăng lên đến 16,821 tỉ đồng, cao hơn gấp 5 lần. Ngoài ra, dự án này đưa vào hoạt động chậm 6 năm so với quyết định ban đầu.
Vụ vỡ đường ống chứa chất độc hại tại nhà máy alumin Tân Rai,
khiến ô nhiễm môi trường. (Hình: Báo Người Lao Động).
Đáng chú ý, kết quả của đoàn thanh tra cũng cho thấy tổ hợp Bauxite-Nhôm
Lâm Đồng sau 3 năm đi vào hoạt động, tính từ tháng Mười 2013 đến hết
Tháng Chín, 2016 đã thua lỗ 3,696 tỉ đồng, vượt xa so với số lỗ lũy tiến
dự kiến theo kế hoạch là 1,660 tỉ đồng, không kể phần lỗ do chênh lệch
tỉ giá. Còn tại dự án nhà máy sản xuất Alumin Nhân Cơ, vốn đầu tư cho dự
án này cũng tăng rất mạnh so với dự kiến ban đầu.
Đó là chưa kể từ ngày 1/1/2016, đã phát sinh thêm thuế xuất khẩu alumin
2%, giá tính thuế tài nguyên bauxit của tỉnh Lâm Đồng tăng từ 140.000
đồng/tấn lên 170.300 đồng/tấn quặng nguyên khai, nên đã làm tăng chi phí
sản xuất, ảnh hưởng đến hiệu quả của dự án.
5- Hậu quả về môi trường
Đường ống nhà máy Alumin Nhân Cơ tại huyện Dak R’lắp, tỉnh Dak Nông do
nhà thầu Chalieco- TC phụ trách bị vỡ vào sáng ngày 23 tháng 7, 2016
khiến hóa chất kiềm tràn ra ngoài. Lượng kiềm (xút caustic) tràn ra ngoài được nói gần 9,6 mét khối.
Truyền thông trong nước loan tin một số kiềm thấm xuống lòng đất trong
phạm vi 600 mét vuông, phần còn lại chảy theo đường ống đổ xuống suối
Dak Dao.
Một người dân tại xã Dak Dao cho tờ Giao Thông biết khi nước từ đường
ống bị vỡ tràn xuống suối thì nước trở nên đục, có màu sẫm đen, mặt nước
nổi váng loang lổ... Người dân tiếp xúc với nước suối chừng 10 phút
thấy chân bị ngứa, da khô cứng, căng ra. Chỗ da non nếu tiếp xúc nước đó
bị đau rát và cả nổi rộp lên như bị bỏng nước sôi. Cá trong suối chết nổi lên. Những người dân thấy cá chết xuống suối vớt lên đã bị những hiện tượng như vừa nêu.
Người dân đi xin nước về dùng. Ảnh Tuổi Trẻ
Nguồn nước quanh hồ bùn đỏ bauxite Tân Rai, Bảo Lâm, Lâm Đồng bị ô
nhiễm. Đó là kết luận trong báo cáo quan trắc môi trường của Công ty
Nhôm Lâm Đồng (đơn vị điều hành tổ hợp bauxite - nhôm).
Nhiều hộ không dám dùng nước giếng quanh khu bauxite Tân Rai. Người dân
sống gần khu vực Nhà máy Tân Rai phải dùng máy lọc nước giếng để nấu ăn.
Các thông số quan trắc cho thấy nồng độ Fe (sắt) và Mn (mangan) vượt ngưỡng cho phép từ 1,4-2,8 lần. “Nước ngầm trong khu vực hồ bùn đỏ được đánh giá bị ô nhiễm Fe và Mn” - báo cáo kết luận.
Từ những con số biết nói trên, hậu quả do nhưng lần kho chứa hóa chất
cho nhà máy là sút caustic (NaOH) đã rò rỉ, hay bể bồn chứa trong những
năm qua, việc bùn đỏ lan tràn khắp vùng, cũng như không khí bị nhiễm bụi
SO2, những hạt bụi PM8 (nhỏ hơn 8ug)… làm cho cây trong chung quanh bán
kính 30 Km như Cao su, tiêu, cây điều (đào lộn hột)... bị ảnh hưởng và
cho năng suất rất thấp. Quan trọng nhất là nguồn nước bị ô nhiễm nặng
qua vài hình ảnh dưới đây.
5- Chúng ta làm gì trước tình thế này?
Trên đây chỉ mới là các nguy cơ trên lãnh vực môi sinh và tương lai diệt
chủng con người Miền Nam Việt Nam. Một điều không thể chối cãi được là
tiến trình Hán hóa Việt Nam của TC đã thể hiện rất rõ ràng. Đây là một tiến trình tiệm tiến giống như trường hợp của Tân Cương và Tây Tạng.
Do đó, chúng ta cần nhìn vấn đề hoàn toàn giống như “câu chuyện Vũng
Áng”, nghĩa là âm mưu của TC làm nhiễm độc môi trường, triệt hạ nguồn
protein, hay hủy hoại nền kinh tế của người dân qua việc “cố ý” ngăn
chận nguồn nước sông Mê Kong để hủy diệt nguồn lúa gạo ở ĐBSCL qua các
đập thủy điện ở thương nguồn v.v… Đó là chính sách làm cạn kiệt nguồn
lương thực chính của dân tộc, vốn đã xuất cảng hàng năm 6,7 triệu tấn
gạo.
Chính âm mưu nầy sẽ tạo ra tình trạng đói kém cho cả nước! Từ đó, sẽ
triệt hạ luôn sức sống, mức đề kháng của các thế hệ tương lai với truyền
thống chống giặc phương Bắc để giữ Nước. Hiện nay, ngư dân mất biển,
nông dân mất đất, dân miền núi mất rừng, dân thành phố thì bị đầu độc
bằng thực phẩm nhiễm hóa chất v.v… nghĩa là đất nước tan hoang do TC và
CSVN.
Biết như vậy, chúng ta phải làm gì ngay từ bây giờ?
Chúng ta cần sự kết đoàn giữa quốc nội và hải ngoại, giữa Việt Nam và
quốc tế rất cần thiết trong lúc nầy vì chính đảng CSVN đã bất lực một
khi để sự việc kể trên xảy ra cho đất nước trong lúc họ có khả ngăn chặn
từ lúc đầu, nhưng vì quyền lợi và quyền lực mà cúi đầu thuần phục TC.
Do đó, quyết tâm làm một cuộc cách mạng môi trường là một thế chính
nghĩa của toàn dân. Đó là sức mạnh của dân tộc và sức mạnh của thời đại.
Và sức mạnh của thời đại ở đây tức là cái công khai hóa, cái quốc tế
hóa, cái đa phương hóa để mời gọi sự ủng hộ rộng rãi của những người
đồng tình với chúng ta trên thế giới.
Xin đừng VÔ CẢM với nỗi đau chung của tổ quốc.








Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét