II/ Phương thức khủng bố trong giai đoạn
hội nhập.
1/ Tính chất của giai đoạn hội nhập.
Với mục đích thống trị nhân dân, việc
duy trì nỗi sợ hãi thường trực trong nhân dân là một yêu cầu thường xuyên đối với
nhà cầm quyền cộng sản. Điều đó đồng nghĩa với việc sử dụng khủng bố như một bản
năng của đảng cộng sản và nhà cầm quyền. Tuy nhiên, mỗi giai đoạn khác nhau thì
tính chất, hình thức khủng bố sử dụng cũng khác nhau. Giai đoạn đầu cầm quyền,
yêu cầu xác lập vị thế thống trị của đảng cộng sản đòi hỏi đảng sử dụng khủng bố
bằng bạo lực là công cụ chính yếu. Trải qua thời gian, việc duy trì sự thống trị
đã có các phương thức, công cụ khác hỗ trợ, ví dụ nhà tù, cho thôi việc, cắt gạo...
vv... thì hình thái khủng bố bạo lực tàn khốc dần được thay thế bằng các hình
thức bớt tàn bạo và ít bạo lực hơn. Trong giai đoạn hiện nay, đã có những hoàn
cảnh và môi trường khác với giai đoạn đầu đảng cộng sản cầm quyền.
- Sự thống trị đã xác lập xong và chế độ
đã vận hành được một thời gian khá dài. Việc xác lập sự thống trị có thể coi
hoàn thành ở miền bắc sau kế hoạch ép buộc người dân vào các hợp tác xã. Ở miền
nam là sau khi đánh tư sản và đưa người dân đi vùng kinh tế mới. Như vậy, đến
nay yêu cầu chỉ là việc duy trì sự thống trị, trong khi đã có rất nhiều công cụ
về kinh tế, chính trị hỗ trợ để uy hiếp, khủng bố người dân. Theo thời gian, hình
thái sử dụng khủng bố bằng bạo lực cao nhất, tức là giết người, thủ tiêu đã dần
giảm bớt (gần như triệt tiêu), chỉ còn lại nhà tù, đánh đập và khủng bố tinh thần.
- Giai đoạn hội nhập hiện nay có rất nhiều
yếu tố có thể hạn chế, ngăn cản việc sử dụng khủng bố, bạo lực của nhà cầm quyền
Việt Nam.
+ Việt Nam đã ký kết và phê chuẩn rất
nhiều các công ước, các văn bản với Liên Hợp Quốc và các tổ chức quốc tế về quyền
con người và các quyền xã hội, dân sự. Việc ký kết và phê chuẩn các công ước
này đã phần nào hạn chế khả năng sử dụng khủng bố, bạo lực của nhà cầm quyền nhắm
vào người dân.
+ Mối quan hệ kinh tế và chính trị quốc
tế, hay mối quan hệ thương mại và nhân quyền trên thế giới cũng là yếu tố giúp
giảm bớt các hoạt động khủng bố nhà nước của các chế độ độc tài trên thế giới,
trong đó có chế độ độc tài cộng sản Việt Nam.
+ Thông tin rộng mở, hệ thống Internet kết
nối toàn cầu đi vào từng ngõ ngách của người dân cũng là một yếu tố quan trọng
hạn chế bớt năng lực sử dụng khủng bố, bạo lực của chế độ độc tài toàn trị. Việc
tố cáo lên án gần như ngay lập tức những hành vi bạo lực, khủng bố cũng phần
nào giảm bớt các nạn nhân của khủng bố, bạo hành.
2/ Phương thức sử dụng khủng bố trong
giai đoạn hiện nay
Với bối cảnh hội nhập nêu trên, đồng thời
người dân đã thức tỉnh và có nhiều người tham gia phản biện xã hội cũng như đấu
tranh cho dân chủ, nhà cầm quyền Việt Nam đã phải thay đổi cách thức sử dụng khủng
bố. Có thể nói rằng, việc sử dụng khủng bố của nhà cầm quyền hiện nay chỉ còn tập
trung vào ba biện pháp chính: nhà tù, bạo lực giới hạn (tức là đánh đập gây
thương tích chứ không đánh chết) và khủng bố tinh thần.
- Sử dụng nhà tù. Việc sử dụng nhà tù đã
có từ lâu, nhưng tính chất khủng bố được che đậy bằng các bản án vi phạm pháp luật hình sự. Trong việc đàn áp,
bắt giam và kết án những người đấu tranh, những người hoạt động dân sự, nhà cầm
quyền luôn sử dụng một luận điệu, những người này đã vi phạm các điều khoản
trong luật hình sự, Việt Nam không có tù chính trị. Việc lập lờ và lươn lẹo như
vậy hầu như không còn lừa được ai. Tuy nhiên, việc bắt giam và kết án những người
bất đồng chính kiến, người đấu tranh vẫn thường xuyên xảy ra, bất chấp sự lên
án của cộng đồng quốc tế, các tổ chức bảo vệ nhân quyền trên thế giới. Trong thời
gian nửa năm vừa qua, đã có hơn 10 người bị bắt bởi các điều luật phi pháp và
phi lý của nhà cầm quyền Việt Nam. Mặc dù bị quốc tế lên án gay gắt, và trên thực
tế, việc khủng bố người đấu tranh bằng nhà tù cũng có phần thuyên giảm (tính
chung cho quá trình hội nhập), việc bắt giam và kết án người đấu tranh vẫn là một
biện pháp khủng bố của nhà cầm quyền hiện nay.
- Bạo lực giới hạn, đánh người đang nổi
lên như một biện pháp ưu tiên, phổ biến của nhà cầm quyền Việt Nam. Có thể nói
rằng, có tới 70-80% số người tham gia vào công cuộc đấu tranh, vào phong trào
dân chủ đã bị công an, an ninh hoặc côn đồ do an ninh chỉ đạo hành hung, đánh đập.
Ngày 19/6/2017 vừa qua, tổ chức bảo vệ nhân quyền quốc tế Human Rights Watch(
HRW) công bố bản phúc trình về việc nhiều nhà hoạt động nhân quyền
và các blogger ở Việt Nam thường xuyên bị hành hung, đe dọa. Dưới tiêu
đề “Không chốn dung thân cho các nhà hoạt động nhân quyền: Các nhà
vận động dân chủ và blogger ở Việt Nam bị hành hung”, bản phúc trình
của HRW dài 65 trang nêu ra 36 trường hợp những người hoạt động nhân
quyền và blogger bị những kẻ mặc thường phục tấn công, đánh đập,
nhiều người bị thương tích nặng, trong khoảng thời gian từ tháng Giêng
năm 2015 đến tháng Tư năm 2017.
Việc sử dụng bạo lực của công an, an
ninh thường được áp dụng trong các trường hợp sau:
+ Biểu tình của những người đấu tranh, của
dân oan và nhân dân. Hiện nay, việc biểu tình của người dân bị đàn áp nặng nề,
nhất là việc biểu tình liên quan tới chống Trung Quốc và Formosa. Ở Sài Gòn, gần
đây nhất, các cuộc biểu tình thường kết thúc vì bị giải tán nhanh chóng, với việc
một số người tham gia bị đánh đập vô cùng dã man, tàn bạo.
+
Đánh người trong các sự việc, sự kiện. Việc sử dụng bạo lực của an ninh trong
các sự kiện của giới bất đồng chính kiến nhiều và rất đa dạng. Từ việc kỷ niệm
thành lập hội nhóm, tới việc đi thăm, đón tù nhân lương tâm mới ra tù, đến việc
gặp gỡ giao lưu... có thể nói không thể kể hết được các trường hợp và tình huống
người đấu tranh bị đánh đập.
+ Tấn công người có lựa chọn. Việc tấn
công người có lựa chọn nhằm vào một số
ít cá nhân đang hoạt động đơn lẻ, có thể một người, có thể là hai, ba người. Những
người bị tấn công có lựa chọn thường bị đánh đập cực kỳ dã man, tàn bạo. Bị cướp
hết đồ đạc và gây thương tích trầm trọng. Đây là cách thức tàn bạo nhất trong
việc sử dụng bạo lực của nhà cầm quyền nhắm vào giới đấu tranh.
- Các hình thức khủng bố tinh thần. Có
thể nói, việc khủng bố tinh thần của nhà cầm quyền nhắm vào giới đấu tranh là
muôn hình vạn trạng. Không thể nói hết được mức độ kỳ quái của các biện pháp mà
nhà cầm quyền đã sử dụng. Có thể nêu một vài ví dụ: đổ keo vào khóa cửa nhà người
đấu tranh, dùng khóa khóa cửa nhà họ khi không muốn họ ra ngoài tham dự một sự
kiện nào đó, ném gạch đá vào nhà, cắt điện, cắt nước... Tuy nhiên, tựu trung lại,
việc khủng bố tinh thần người đấu tranh tập trung vào các biện pháp sau đây.
+ Áp lực lên người thân trong gia đình
người đấu tranh. Đây là biện pháp khủng bố tinh thần được áp dụng nhiều nhất đối
với giới bất đồng chính kiến. Hầu như ai cũng bị nhà cầm quyền sử dụng biện
pháp này với cách thức và mức độ khác nhau. Nhiều người đã không thể vượt qua
được thủ đoạn này của nhà cầm quyền. Tuy nhiên, xét về tổng thể, phần lớn người
đấu tranh vượt qua được hoặc tìm cách thích nghi.
+ Áp lực về công việc, thu nhập. Đây là
thủ đoạn hèn hạ nhất, triệt đường sống của người đấu tranh. Không ít người đã bị
đuổi việc vì tham gia đấu tranh. Người không bị đuổi việc thì cũng bị cô lập, phân
biệt đối xử. Điều đáng nói là, có nhiều người không làm việc trong hệ thống nhà
nước vẫn bị công an dùng quyền lực để ép chủ doanh nghiệp đuổi việc.
+ Áp lực về cư trú. Một thủ đoạn không
kém phần bẩn thỉu là việc công an áp lực lên những người chủ thuê nhà để người
đấu tranh không có nơi cư trú tại các thành phố lớn để hoạt động. Đây là những
người ở các tỉnh về các trung tâm lớn để học tập, công tác có tham gia đấu
tranh.
+ Canh giữ nhà người đấu tranh trong các
sự kiện, hoạt động. Với cách thức vi phạm thô bạo và nghiêm trọng quyền tự do
đi lại của người dân, nhà cầm quyền đã sử dụng việc cho người canh giữ, không
cho người đấu tranh ra khỏi nhà để vô hiệu hóa các hoạt động của giới đấu
tranh. Các cuộc biểu tình, các sự kiện gặp gỡ giới ngoại giao quốc tế, các cuộc
họp, gặp mặt... chỉ cần khi có thông tin và không muốn sự kiện xảy ra, an ninh
sẽ cho người canh giữ người đấu tranh, sẵn sàng ngăn chặn và khống chế người để
họ không ra được khỏi nhà. Thủ đoạn này hầu như người đấu tranh nào cũng phải
trải qua.
Như vậy, qua phân tích bản chất khủng bố
của chế độ cộng sản, phương thức và biện pháp sử dụng khủng bố như một công cụ
để xác lập và duy trì sự thống trị, chúng ta hiểu rằng, khủng bố chỉ có thể hết,
chỉ có thể ra đi cùng với sự ra đi của chế độ cộng sản. Và điều đó có lẽ cũng sắp
trở thành hiện thực trong một tương lai gần./.
Hà Nội, ngày 29/6/2017
N.V.B
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét