Sau
hơn mười năm thực hiện trót lọt kế hoạch ăn cướp trắng trợn nhất, thu
được những khoản lợi nhuận khổng lồ, nhưng lại ít tốn phí, ít gây ra hệ
lụy nhất. Đó là chủ trương đầu tư xây dựng các công trình BOT trên cả
nước. Nói BOT là công trình dễ hút máu dân và mau đem lại lợi nhuận kếch
xù là vì, qua vụ Công ty Minh Tâm Group của bà Đỗ Thị Huyền Tâm thì
biết.
Trước
khi chuyển vế từ “con nuôi” thành “vợ hai” của cựu Tổng bí “răng chắc”,
bà Đỗ Thị Huyền Tâm đã có lúc lao đao về những món nợ khổng lồ với ngân
hàng.
Trước
năm 2013, Công ty Minh Tâm Group của bà Đỗ Thị Huyền Tâm ở trong tình
trạng thua lỗ, nợ nần tới mức bị Ngân hàng Nông nghiệp liệt vào danh
sách kiểm soát đặc biệt. Có tin nói suýt chút nữa thì bà Tâm đã phải
“tra tay vào còng.” Thế nhưng, sau khi trở thành vợ sau của cựu tổng bí,
và nhờ cái “vỗ vai” của ông này, Công ty Minh Tâm của bà này được giao
hai dự án BOT: Nâng cấp sửa chữa đường cao tốc Pháp Vân - Cầu Giẽ và Đầu
tư cải tạo, nâng cấp QL1 Hà Nội - Bắc Giang.
Từ
chỗ nợ như chúa chổm, tay đã chạm tới hơi lạnh của còng, chỉ cần nhận
được hai dự án BOT, các khoản nợ "nghìn tỷ" trở thành tiền lẻ. Bà ấy
chẳng những đã trả hết nợ, còn thu lãi hàng ngàn tỷ, và có tiền xây
“biệt phủ” và trang trí nội thất dát vàng khảm ngọc, còn hơn cung vua
phủ chúa thời xưa.
Hay như BOT Cai Lậy (Tiền Giang) cũng vậy.
Công
ty Bắc Ái nắm 65% cổ phần tại BOT Cai Lậy có trụ sở tại Số nhà 215
đường Mê Linh, phường Liên Bảo, thành phố Vĩnh Yên, tỉnh Vĩnh Phúc, là
địa chỉ nhà riêng của Ngô Hồng Thắng, là con trai của ông Ngô Văn Dụ,
nguyên Ủy viên Bộ CT khóa XI, nguyên Chủ nhiệm Ủy ban KTTƯ.
Trạm
BOT Biên Hòa là của Trung tướng Nguyễn Văn Thành nguyên là Phó Tổng
Tham mưu Quân đội Nhân dân Việt Nam. Ông này có người con rể là Thượng
tá Võ Đình Thường. Cách nay 14 năm, từ một tay đại úy trạm trưởng CSGT
Dầu Dây, do ăn bẩn, đã bị đuổi việc chuyển đi chỗ khác chơi. Nhưng nhờ
bố vợ cứu vớt, đã được thăng chức thăng hàm. Lên thượng tá, Phó phòng
CSGT tỉnh Đồng Nai.
Tóm
lại, tất cả những công trình BOT trên cả nước đều là của những ông lớn
của các bộ, ngành trung ương. Các địa phương chỉ có đi “Theo voi hít bã
mía”, làm công cụ hợp thức hóa hồ sơ và và làm kẻ sai bảo cho các nhóm
lợi ích mà thôi.
Những
tưởng kế hoạch hút máu này cứ tiếp tục diễn ra “đúng quy trình”. Tiền
bạc cứ tiếp tục đều đều chảy vào túi các quan tham như nước Hồng Hà, Cửu
Long… Thì đến nay, qua các vụ dân phản đối kịch liệt vì chẳng những vị
trí đặt trạm bất hợp lý, làm cho người không đi qua đoạn đường BOT cũng
phải đóng phí, và giá phí quá cao, bắt đâu từ trạm BOT Bến Thủy (giữa
hai tỉnh Nghệ An-Hà Tĩnh), rồi đến BOT Biên Hòa, và nay là BOT Cai Lậy
(Tiền Giang), đang là miếng gân gà nhùng nhằng khó nuốt, làm cho nhà cầm
quyền ‘khạc chẳng ra cho, nuốt chẳng vào”. Thật là khó xử.
Cái
khó của nhà cầm quyền khi muốn dùng lực lượng để trấn áp trong những vụ
kẹt xe gây ách tắc tại các trạm BOT là, đây là các hợp đồng kinh tế. Là
giao dịch dân sự giữa các nhà đầu tư BOT, là người cung cấp dịch vụ, và
kẻ thụ hưởng là người dân lưu thông qua trạm BOT.
Nếu
như ở các cuộc cướp đất của dân để cho bọn quan tham chia chác làm
giàu, được khoác cái áo là “xây dựng công trình phục vụ dân sinh”, thì
nhà cầm quyền còn chụp mũ người dân phản kháng bằng cụm từ "chống người
thi hành công vụ". Và họ huy động lực lượng công an, quân đội, CSCĐ, chó
nghiệp vụ v.v... để đàn áp dân và ăn cướp cho bằng được. Như vụ Đoàn
Văn Vươn ở Hải Phòng, hay tại dự án Ecopark ở Văn Giang, Hưng Yên..
Nay
với các chiến thuật dùng tiền lẻ theo công thức 25+1, hay tiền
500.000đ, hoặc các hình thức bất tuân dân sự khác, thì nhà cầm quyền khó
kết tội, vì các tài xế rất ôn hòa, không gây rối.
Nhưng
vì những ông chủ thực sự của các trạm BOT là những ông lớn, có nhiều
ảnh hưởng trong giới chóp bu, do đó, việc tạm dừng thu phí 1 tháng do TT
Nguyễn Xuân Phúc đưa ra chỉ là kế “hoãn binh”, để có thời gian cho nhà
cầm quyền vắt óc nghĩ ra những “mưu hèn kế bẩn”, nhằm đối phó với dân.
Vì
đối với những người cs, với thói kiêu ngạo, và bản chất “độc quyền chân
lý”, họ luôn tự cho mình là đúng, và không bao giờ chịu thua dân.
Ví
dụ như BOT Cai Lậy: Vẫn biết Ngô Hồng Thắng là con ông Ngô Văn Dụ, cưu
UVBCT. Nhưng sau lưng Ngô Văn Dụ là ai? Ngô Văn Dụ là đệ tử ruột của
Nông Đức Mạnh. Năm 1996, Nông Đức Mạnh vào Ủy viên Bộ Chính trị, liền
kéo Ngô Văn Dụ vào chức Phó Chánh Văn phòng TW. Vì Nông Đức Mạnh, vốn
xuất phát là anh công nhân ngành lâm nghiệp, mà dân ta hay gọi là anh
chàng đốn củi, chú “tiều phu”, là kẻ “Tài Nông Đức cạn”. Nên Mạnh luôn
lôi kéo kẻ có học và đa mưu theo hỗ trợ mình. Năm 2001, Mạnh giành được
chức Tổng Bí thư, liền cho Dụ cái ghế Chánh Văn phòng TW. Năm 2009, Mạnh
cho Dụ vào ban Bí thư TW. Năm 2011, Mạnh về hưu và để trả công phò tá
của Dụ, Mạnh tiến cử Dụ lên chức Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra TW.
Nay
nếu ông Trọng muốn dẹp cái BOT Cai Lậy, tức là đụng chạm đến quyền lợi
của Ngô Văn Dụ, thì phải dò xét thái độ của Nông Đức Mạnh, kẻ bảo kê cho
Ngô Văn Dụ nữa.
Trong các trạm BOT đã có từ trước đến nay, thì BOT Cai Lậy là mới nhất. Vì mới bắt đầu thu phí đầu tháng 8/2017.
Lúc
đầu tư xây dựng trạm này, nhà cầm quyền chỉ nghĩ đến lợi ích của nhóm
này là chính. Vì đây là con đường độc đạo của các tỉnh miền Tây Nam Bộ.
Việc đặt trạm ở đây chẳng khác gì đờm đó chặn ngay cổ họng. Dân không có
lối thoát, nên nhà cầm quyền chỉ việc hứng bao đựng tiền.
Vì
họ nghĩ rằng, dân Nam Bộ vốn hiền lành, dễ bảo, dễ bắt nạt. Nếu như
người dân huyện Nghi Xuân-Hà Tĩnh dám chống BOT Bến Thủy là vì họ có Chủ
tịch Hà Tĩnh Đặng Quốc Khánh chống lưng.
Nhưng
với dân Tiền Giang nói riêng, và các tỉnh Nam Bộ nói chung, tuy có một
số vị ở trung ương, nhưng “ốc chỉ biết lo thân ốc”. Bằng chứng là ông
Nguyễn Văn Thể, vào năm 2013, khi còn làm Thứ trưởng Bộ GTVT, đã “vâng
vâng dạ dạ” hối hả ký vào các công văn và quyết định quyết đặt cho được
trạm BOT Cai Lậy nằm ngay trên Quốc lộ I. Mặc dù ông biết như vậy là
sai, và thiệt thòi cho dân miền Tây. Nhưng không dám trái ý cấp trên.
Kể
cả dàn lãnh đạo tỉnh Tiền Giang lúc ấy, cũng chỉ là một đám bưng bô.
Tuy không bằng lòng với việc đặt trạm BOT trên Quốc lộ I, nhưng không
dám chống.
Qua
đây chứng tỏ các cơ quan chức năng có trách nhiệm trong việc kiểm tra,
thẩm định các dự án BOT, như Thanh tra Chính phủ, Kiểm toán Nhà nước, Ủy
ban Kiểm tra Trung ương Đoàn Giám sát của Quốc hội v.v... Ngoài ra tất
cả các bộ như GTVT, Xây dựng, Kế hoạch&ĐT, và các tỉnh, đều có cơ
quan Thanh tra rất hung hậu. Vậy những ông bà này làm gì trước những sai
phạm động trời của các trạm BOT trong cả nước trong hơn chục năm qua?
Tất
cả chỉ là một lũ ăn hại, vô công rồi nghề. Chỉ đến khi các sự việc bị
người dân hoặc báo chí phát giác, thì những ông bà này mới cuống cuồng
nhảy vào. Nhưng chủ yếu cũng chỉ là đi…làm tiền.
Nhưng
sau những đợt xả trạm vào giữa tháng 8 vừa qua, nhất là chỉ sau 4 ngày
cuối tháng 11, đầu tháng 12 này, mọi toan tính của nhà cầm quyền đã bị
đảo lộn.
Và hiện tượng BOT Cai Lậy đã có hiệu ứng trước mắt.
“Chủ
tịch UBND TP Thái Nguyễn Vũ Hồng Bắc cho biết, UBND tỉnh Thái Nguyên đã
đề xuất rằng, để tránh gây bức xúc dư luận, tiềm ẩn việc mất an ninh
trật địa bàn, lãnh đạo tỉnh Thái Nguyên đã chủ động đề xuất với Bộ Giao
thông Vận tải bỏ trạm thu phí BOT Bờ Đậu trên tuyến quốc lộ 3 cũ; cho
phép nhà đầu tư mở rộng, hoàn thiện đường cao tốc Hà Nội - Thái Nguyên
và đặt trạm thu phí ở đó.
Vì
người dân TP Thái Nguyên và các huyện Phú Lương, Định Hóa, Đại Từ, Đồng
Hỷ, Sông Công, Phổ Yên cũng như từ các tỉnh Tuyên Quang, Hà Giang, Bắc
Kạn, Cao Bằng, Lạng Sơn... phản đối việc đầu tư trên đường cũ để thu phí
(kể cả có giảm phí cho một số đối tượng) do họ đã đóng phí bảo trì
đường bộ hàng năm. Và trạm BOT Bờ Đậu đang chờ ngày "khai tử”(1).
Để
xoa dịu dư luận, vừa qua Kiểm toán Nhà nước hứa sẽ tập trung kiểm toán
các dự án trọng điểm ngành giao thông đầu tư bằng vốn ngân sách. Bên
cạnh đó, một loạt dự án BOT giao thông cũng được kiểm toán trong năm
sau.
“Kiểm
toán Nhà nước đã chỉ ra những sai phạm. Đó là hầu hết dự án BOT đều áp
dụng hình thức chỉ định thầu nhà đầu tư và nhà thầu thi công thay vì đấu
thầu, xác định tổng mức đầu tư của dự án còn sai sót...
Và một số dự án BOT đã bị "rút" năm thu phí:
+ Dự án công trình mở rộng Quốc lộ 1 đoạn Km 1488-Km1525, tỉnh Khánh Hòa giảm 13 năm 1 tháng 12 ngày;
+ Dự án đầu tư nâng cấp, mở rộng đường Hồ Chí Minh (Quốc lộ 14) đoạn Km1793+600 (Km734+600 QL14) đến Km1824+00 (Km1765+00 Quốc lộ 14), tỉnh Đắk Nông giảm 12 năm 3 tháng 22 ngày;
+ Dự án đầu tư nâng cấp, mở rộng đường Hồ Chí Minh (Quốc lộ 14) đoạn từ cầu 38 đến thị xã Đồng Xoài (Km921+025-Km926+331 Quốc lộ 14), tỉnh Bình Phướcgiảm 7 năm 9 tháng 21 ngày;
+
Dự án công trình cải tạo, nâng cấp Quốc lộ 19 đoạn Km17+027-Km50+00
trên địa phận tỉnh Bình Định và đoạn Km108+00-Km131+300 trên địa phận
tỉnh Gia Lai giảm 7 năm 6 tháng 27 ngày;
+
Dự án nâng cấp, mở rộng đường Hồ Chí Minh (Quốc lộ 14) đoạn Pleiku
Km1610 đến cầu 110 (Km1667+570), tỉnh Gia Lai giảm 7 năm 2 tháng 27
ngày;
+ Dự án nâng cấp, mở rộng đường Hồ Chí Minh (Quốc lộ 14) đoạn Km 1738+148-Km1763+610, tỉnh Đắk Lắk giảm 6 năm 10 tháng 22 ngày;
+ Dự án đầu tư xây dựng Cầu Cổ Chiên giảm 5 năm 24 ngày”.
Tổng cộng: 7 dự án nay bị rút ngắn 60 năm 17 ngày (2).
Trước
đó, trạm thu phí Tào Xuyên được dựng trên Quốc lộ số 1, thu phí cho
đường tránh thành phố Thanh Hóa. Mặc du thời gian thu phí dự kiến hơn 20
năm, mới thu 7 năm, nhà đầu tư đã có lãi khủng, nên Tổng cục Đường bộ
đã yêu cầu nhà đầu tư ngừng thu kể từ ngày 10 tháng 8 /2017 vừa qua. Nếu
tính cả thời gian rút ngắn của trạm BOT Tào Xuyên (Thanh Hóa) này nữa,
thì thời gian rút ngắn thu phí tổng cộng là hơn 73 năm.
Trên
đây chỉ mới là 8 dự án trong tổng số 88 BOT hiện đang hút máu dân trên
cả nước. Thử hỏi với thời gian như trên, đủ biết nhà cầm quyền đã góp
phần “làm nghèo đất nước, làm khổ nhân dân” biết chừng nào?
Câu hỏi đặt ra là, sau 1 tháng tạm dừng thu phí tại BOT Cai Lậy, nhà cầm quyền sẽ làm gì?
Ngày 05/12/2017, bộ GTVT đưa ra 3 phương án để giải quyết vụ BOT Cai Lậy như sau:
Theo đó, “kịch
bản thứ nhất là vẫn giữ nguyên trạm thu phí ở vị trí hiện tại, nhưng
tăng cường vận động, cải thiện việc thu phí và phục vụ các nhu cầu của
người tham gia giao thông. Ví dụ có chỗ cho lái xe dừng lại khi họ thắc
mắc và nội dung thắc mắc sẽ được giải thích”.
Đây
lộ rõ ý đồ dùng các thủ đoạn, biện pháp mạnh để tiếp tục trấn áp người
dân. Chúng ta không lạ gì các kiểu vận động xưa nay. Họ dùng việc “giải
thích” làm mất thời gian của tài xế. Vậy là muốn đi không có cách nào
khác là các bác tài phải mua vé qua trạm.
“Kịch
bản thứ hai là di dời trạm thu phí về tuyến tránh theo yêu cầu, tức là
phá phương án tài chính cũ và tính toán lại. Kịch bản này phải thương
thảo với nhà đầu tư vì liên quan đến thời gian thu phí Đồng thời, theo
tính toán thì phương án này không khả thi ”.
Đây
là mẹo đưa ra cho có. Chưa thương lượng mà Bộ GTVT đã nói là không khả
thi, chứng tỏ đây chỉ là động tác giả nhằm lừa mị dân. Hơn nữa nếu dời
trạm vào đường tránh, thì nhà cầm quyền rất sợ hiệu ứng dây chuyền. Nếu
trạm này di dời được thì tại sao những trạm khác không thể di dời? Đây
là cái xương gà đang đâm vào cổ họng của nhà cầm quyền.
“Kịch
bản thứ ba, Bộ Giao thông Vận tải đưa ra là đặt hai trạm thu phí, một
trạm đặt trên quốc lộ cũ để thu phí phần nhà đầu tư bỏ ra đầu tư trên
quốc lộ; một trạm được đặt trên tuyến tránh để thu phí phần nhà đầu tư
đã đầu tư xây dựng tuyến đường này”.
Phương
án này, người dân có quyền khiếu kiện nhà nước. vì khi đầu tư 26km trên
QLI, nhà nước không hỏi ý kiến dân. Hơn nữa việc tu sửa nâng cấp trên
đường cũ là trách nhiệm của nhà nước, vốn lấy từ phí bảo trì đường bộ mà
người dân đóng hàng năm.
Chứng tỏ tất cả 3 phương án này đều nhằm mục đích cuối cùng là bóp dân bằng được (3).
Điều đáng nói là Bộ GTVT vẫn nhai đi nhai lại câu cửa miệng, là "BOT Cai Lậy được đầu tư đúng quy định".
Tóm lại, tất cả những động thái trên của nhà cầm quyền, chỉ là động tác giả, dùng kế hoãn binh để lừa mị dân.
Vì không bao giờ con chó chịu nhả miếng thịt nó đang ngậm.
Kêu gọi lòng nhân đạo của quân kẻ cướp chỉ là hão huyền.
Cuối cùng người dân vẫn là nạn nhân của chế độ độc tài độc đảng có thừa thủ đoạn gian manh và tàn bạo này.
Chúng luôn tìm mọi cách để vơ vét, hút máu dân, và chúng “ăn không từ một thứ gì của dân”.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét