Bắc Triều Tiên đang nỗ lực phát
triển các sản phẩm kết nối, mạng thông tin nội bộ và các website riêng. Bằng chứng
là Bình Nhưỡng vừa cho ra lò một máy tính bảng được đặt tên là « iPad ». Máy
tính bảng này lại được nhái theo sản phẩm cùng tên được bảo hộ của tập đoàn khổng
lồ Apple.
Tuy « iPad » của Bắc Triều Tiên bị
chế giễu nhiều trên Internet, nhưng sự việc cho thấy đang có những biến đổi
đáng quan tâm tại một quốc gia được coi là khép kín nhất thế giới. Thông tín
viên Frederic Ojardias tại Seoul giải thích thêm :
« Trước tiên, từ vài năm qua, Bắc
Triều Tiên đã sản xuất nhiều máy tính bảng, điện thoại thông minh. Nhưng trên
thực tế, Bắc Triều Tiên chỉ lắp ráp. Các linh kiện điện tử được nhập từ Trung
Quốc.
Chế độ Bình Nhưỡng vẫn tiếp tục cấm
hoàn toàn người dân truy cập Internet nhưng lại phát triển mạng thông tin nội bộ
: đó là một hệ thống cục bộ, khép kín và cô lập với phần còn lại của thế giới.
Trên mạng nội bộ này, cũng có những website bán hàng trực tuyến, như «
Manmulsang », một dạng Amazon Bắc Triều Tiên. Cũng có một website xem phim trực
tuyến, một kiểu Netflix Bắc Triều Tiên…
Bên cạnh đó, có rất nhiều ứng dụng
cho điện thoại thông minh, như ứng dụng tập thể hình, ứng dụng cho nông nghiệp…
Hiện nay, ba triệu người Bắc Triều Tiên, tương đương 10% dân số nước này, có điện
thoại di động. Một số người cho rằng, con số này là dấu hiệu cho thấy sự xuất
hiện một tầng lớp trung lưu kiểu Bắc Triều Tiên. »
Quả thật những năm gần đây nền
kinh tế Bắc Triều Tiên có những thay đổi sâu sắc, gần như phát triển theo kiểu
tư bản chủ nghĩa : nhiều chợ hơn, có website mua hàng trên mạng theo kiểu « Amazon
» của Bắc Triều Tiên, hay như có các hệ thống thanh toán qua mạng, cho dù đến
lúc này, không rõ người dân Bắc Triều Tiên sử dụng đến mức độ nào.
Nhưng ông Chad O’Caroll, phụ
trách NK News, một website thông tin chuyên về Bắc Triều Tiên, trong một hội thảo
mang chủ đề « Hiện đại hóa trực tuyến », được tổ chức ngày 14/06/2017 tại
Seoul, lưu ý là chế độ Bình Nhưỡng tuy có tìm cách phát triển kinh tế, nhưng
không nên xem đấy là một hình thức mở cửa, tự do chính trị.
Frederic Ojardias giải thích tiếp
: « Bản thân ChadO’Caroll cũng cho rằng khi phát triển các mạng kết nối, chính
quyền Bắc Triều Tiên có thể theo dõi tốt hơn người dân. Đặc biệt là những tầng
lớp sung túc nhất, đó là những người có điều kiện để sử dụng các công nghệ
thông tin này.
Việc phát triển mạng nội bộ cũng
giúp tăng cường hoạt động tuyên truyền và đưa ra hình ảnh một đất nước hiện đại,
phát triển. Về mục tiêu này, phải thừa nhận Bình Nhưỡng đã có những thành công
nhất định, bởi vì người dân Bắc Triều Tiên dường như rất ưa thích các đồ vật kết
nối này.
Thế nhưng, sự phát triển mạng nội
bộ của Bắc Triều Tiên cũng có những giới hạn : an ninh là ưu tiên tuyệt đối của
chính quyền. Bình Nhưỡng muốn chắc chắn là các công nghệ tin học này không cho
phép người dân tự do thảo luận và tự tổ chức liên kết với nhau nằm ngoài tầm kiểm
soát của chính quyền. »
Trump : Tường chắn nhập cư có gắn
tấm pin năng lượng mặt trời
Tổng thống Donald Trump luôn làm
thế giới giật mình hoặc là vì những dòng tweet, hoặc là những phát ngôn bất ngờ,
không lường trước được. Luôn ám ảnh với ý tưởng xây tường chống nhập cư trái
phép, dài gần 3200km, phân chia ranh giới Hoa Kỳ và Mêhicô, tổng thống Mỹ vừa
đưa ra một ý tưởng mới : tại sao không phủ tường bằng những tấm năng lượng mặt
trời để có kinh phí xây tường ?
Chuyện tưởng như đùa, nhưng tổng
thống Mỹ lại cho đấy là « một ý tưởng tuyệt vời » chưa từng có ai đề cập đến.
Trước những người ủng hộ tại thành phố Cedar Rapids, bang Iowa, Donald Trump giải
thích : « Vùng biên giới phía nam, nắng nóng rất nhiều… Chúng tôi nghĩ đến việc
xây tường giống như là tường năng lượng mặt trời chẳng hạn. Bức tường này sẽ sản
xuất ra điện năng, và như vậy chúng ta sẽ có tiền để đóng góp. Hãy nghĩ xem, tường
càng cao, thì nó càng tạo ra nhiều giá trị ».
Quả là một công đôi chuyện. Lắp
các tấm pin năng lượng mặt trời, không những ngăn chặn được nhập cư, mà còn có
thể mang lại lợi nhuận. Nhưng nhiều tập đoàn Mỹ chuyên về năng lượng tái tạo
nghi ngờ về tính khả thi.
Trang mạng Business Insider, được
Euronews trích dẫn lại thẩm định ngoài tổng kinh phí rất lớn để xây tường ước
tính dao động trong khoảng từ 10-40 tỷ đô la, còn phải tính thêm 1, 5 – 4 tỷ đô
la cho dự án này.
Cũng theo các ước tính, nguồn
năng lượng tạo ra từ bức tường chống nhập cư này có thể cung cấp điện cho khoảng
220.000 hộ gia đình, và có thể giúp các nhà khai thác thu về mỗi năm từ 100-400
triệu đô la. Nhưng không ai đoán được trong vòng bao lâu sẽ thu hồi được vốn,
ít nhất là trước một thập niên.
Để cho dự án có lãi, các nhà khai
thác và người tiêu dùng không được nằm quá xa nguồn cung cấp. Thế nhưng, điều
kiện này khó có thể đáp ứng bởi một lý do hết sức đơn giản : biên giới phía nam
Hoa Kỳ - Mêhicô trải dài gần 3.200 km, đi qua nhiều bang, thường là giữa vùng
sa mạc, và như vậy các tấm năng lượng mặt trời sẽ bị phân tán.
« Nói thì dễ, làm thì khó ». Trước
mắt làm thế nào để thuyết phục Quốc Hội Mỹ đã là một việc khó. Chưa nói là tổng
thống Mêhicô cho đến lúc này vẫn kiên quyết từ chối tham gia đóng góp vào việc
xây tường.
Nhật Bản : Tokyo tuyên chiến chống
mùi hôi
Donald Trump ám ảnh về chuyện nhập
cư, người Nhật Bản bịám ảnh về vấn đề vệ sinh. Họ rất kỵ các mùi hôi xông lên.
Nhiều người trong số họ cho rằng nhiều nơi tại Tokyo có mùi không sạch, hôi
hám. Vậy những mùi đó bốc lên từ đâu ? Thông tín viên Frédéric Charles tại
Tokyo giải thích:
« Tất cả các tòa nhà ở Tokyo và
có trời mà biết là ở một đô thị rộng lớn có tới 39 triệu dân, thì những tòa nhà
nào không bốc ra những mùi hôi khó chịu. Nhưng đúng là tầng hầm một số tòa nhà
có các bể chứa nước thải. Những bể này sinh ra khí sulfure, có mùi trứng thối,
rất buồn nôn.
Núi lửa và các nguồn nước nóng
cũng phát ra mùi hôi khó chịu này. Mà Nhật Bản thì có rất nhiều núi lửa. Hệ thống
khướu giác của con người rất nhậy cảm, báo động cho cơ thể tránh hít phải một
lượng lớn khí độc hại. Thế nhưng, thành phố Tokyo không cho biết làm thế nào để
các bể chứa nước thải bớt bốc lên những mùi buồn nôn này. »
Trước những lời phàn nàn này, nhiều
khu phố đã thành lập các nhóm tuần tra chuyên trách phát hiện các mùi hôi khó
chịu. Bên cạnh đó, còn có những dịch vụ chuyên cung cấp các mùi thơm cho các
tòa nhà.
« Một chi nhánh của NTT, tập đoàn
viễn thông khổng lồ, đã lập trên internet một website, « cổng thông tin về mùi
hôi ». Tại đây, bạn có thể lựa chọn một thế giới hương thơm mà bạn muốn tạo ra ở
nhà bạn. Bạn có thể điều khiển từ xa, nhờ vào một máy tính được gắn một thiết bị
đặc biệt chứa các loại tinh dầu thơm.
Nhờ vậy, sáng ngủ dậy, bạn có thể
hít thở những mùi thơm của một khu vườn tràn ngập hoa. Rồi mùi bưởi, mùi các loại
hoa trước khi bước vào một ngày mới. Cũng có những mùi thơm giúp bạn thư giãn
trước khi đi ngủ.
Dịch vụ này dành cho những khu
nhà riêng và những doanh nghiệp muốn tạo ra bầu không khí kích thích khướu
giác. Đương nhiên, cách thức này không thể áp dụng cho những tòa nhà phát thải
ra các mùi hôi, mùi trứng thối. »
Với mối ám ảnh về sạch sẽ, cần phải
xua đuổi các mùi hôi, thì thị trường sản phẩm khử trùng cũng phát triển mạnh
theo.
« Đủ loại sản phẩm, như bít tất
khử mùi hôi, bút khử trùng. Thậm chí cách nay một chục năm, một công ty tân dược
đã tung ra thị trường một loại thuốc khử mùi hôi của phân. Ban đầu, thuốc này
được bào chế để cho các y tá dùng khi chăm sóc người già cả không làm chủ được
vấn đề tiểu tiện. Rồi sau đó, giới trẻ Nhật rất chuộng dùng vì không chịu được
các mùi cơ thể. »
Sữa quá hạn : Một nguồn nguyên liệu
« sạch » cho dệt may
Rũ bỏ các mùi hôi thối tại Tokyo,
tạp chí Thế Giới Đó Đây mời quý vị cùng đến Đức, khoác thử lên người chiếc áo
mà sợi vải được dệt từ sữa quá hạn. Vậy làm thế nào chế tạo sợi vải từ sữa ?
Báo Le Figaro (ngày 24/06/2017)
cho biết đây chính là ý tưởng của cô Anke Domaske, một nhà vi sinh học và cũng
là nhà tạo mẫu thời trang người Đức. Cô
Domaske nảy sinh ý tưởng này vào năm 2009, lúc được 26 tuổi, thời điểm cha dượng
của cô bị phát hiện mắc bệnh bạch cầu. Ông bị dị ứng với tất cả các loại vải sợi,
do các thành phần hóa chất tích tụ trên quần áo.
Từ đó cô và một vài người bạn đã
quyết tâm nghiên cứu một kỹ thuật có từ những năm 1930, để tạo sợi vải từ chất
cazein, một loại đạm có trong sữa. Qua thử nghiệm hơn 3 ngàn công thức, cuối
cùng cô Domaske cùng với các cộng sự đã tìm ra được một loại sợi làm từ sữa mà
không bị tan trong nước và đã được công nhận bằng sáng chế.
Hiện hãng QMilk của cô có hợp tác
với khoảng 20 nhà nuôi bò sữa và mua đến một tấn sữa mỗi năm với mức giá 4 xu/
lít. Sợi vải của QMilk không những mịn màng, mà còn chống lại các loại vi khuẩn
hiệu quả, dễ phân hủy dưới các tác nhân sinh học, và có thể giặt bằng máy.
Phương pháp kéo sợi này của
Domeske còn giúp tránh lãng phí sữa. Mỗi năm tại Đức, do các chuẩn mực về an
toàn thực phẩm, các nhà sản xuất vứt đi gần 2 triệu tấn sữa mỗi năm, đủ để làm
đầy 770 bể bơi thế vận hội.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét