Theo Tiếng Dân
Ngay cả những đảng viên nòng cốt
và trung thành nhất, tôi tin họ cũng đang run sợ từng ngày trước sự đổ nát toàn
diện của đất nước. Kinh tế, xã hội, chính trị… đều đang trong tình trạng hỗn độn
chưa từng có. Chưa bao giờ sự “quang vinh” của đảng lu mờ bằng lúc này và khả
năng lãnh đạo đất nước của đảng bị mất niềm tin tuyệt đối bằng lúc này.
Dân chúng không còn ngờ vực. Họ
đã có thể khẳng định: đảng là một tổ chức bất toàn và ngày càng bất lực. Hệ thống
báo chí tuyên truyền trở nên tuyệt vọng trong việc truyền tải những thông điệp
mị dân. Sự tẩy não của hệ thống tuyên truyền đang bị phá sản.
Người dân trở thành nạn nhân của
đảng và đảng cũng trở thành nạn nhân của chính họ. Cái xã hội mà những người cộng
sản ban đầu nỗ lực tạo ra, bằng cách gieo cấy lòng “căm thù giai cấp”, giờ đây
đầy dẫy oán thù. Luật nhân quả đang thể hiện rõ rệt.
Khi bạo lực được sử dụng và được
dung dưỡng thì bạo lực được đáp trả bằng bạo lực. Trấn áp chỉ dẫn đến phản
kháng. Trấn áp hoặc bỏ tù một người đang dẫn đến phản kháng lan rộng xã hội.
Bài học này, cộng sản từng áp dụng để đi lên quyền lực, đáng lý không nên được
sử dụng khi cộng sản đã nắm quyền lực trong tay.
Đảng đang cô độc. Họ tự cô lập với
phần còn lại của đất nước. Mâu thuẫn giữa “đảng lãnh đạo” và “nhân dân làm chủ”
đã trở thành khoảng cách không thể lấp được. Ranh giới được vạch ra giữa hai
“chiến tuyến” là một sự thù địch. Làm sao đảng có thể dẫn dắt đất nước khi mà
con đường của đảng khác với con đường của người dân? Đảng đang dò tìm một con
đường để đi đến “xã hội chủ nghĩa”, người dân đang khám phá con đường của tự do
và biểu đạt tự do.
Trong số các bạn trẻ đấu tranh mà
tôi từng tiếp xúc, chẳng ai muốn “lật đổ chế độ” cả. Họ không “phản động” như
cái mũ mà họ bị chụp lên đầu. Nói chuyện với tôi, họ bày tỏ khao khát muốn xây
dựng lại xã hội, muốn mang lại ánh sáng tri thức, muốn chặn lại đà tụt dốc ghê
rợn của suy thoái đạo đức. Họ muốn xây chứ không phải đập. Thế nhưng, tiếng nói
và nguyện vọng của họ chưa bao giờ được lắng nghe một cách chân thành. Sự “đối
thoại” dành cho họ là những nắm đấm tóe máu.
Thật ra “đối thoại” với chính quyền
là một điều bất khả. Trong khi chính quyền muốn xây dựng một khuôn khổ dựa vào
“lý thuyết”, “tư tưởng” và “đạo đức” của “một người”, những người trẻ tuổi nhiệt
tâm lại muốn xây dựng một xã hội nhân bản mà nhân loại đang xem như những giá
trị phổ quát. Trong xã hội đó, pháp quyền không đồng nghĩa với cường quyền.
Nếu đảng cầm quyền vẫn tự tin rằng
họ không bao giờ có thể bị lật đổ thì đảng phải hiểu rằng, dân không hề cần đảng,
mà là ngược lại. Đó là một sự thật tối giản. Đảng vẫn ở vị trí độc tôn. Dù vậy,
sự độc quyền của đảng chỉ có thể duy trì nếu đảng không trao sức mạnh đối kháng
cho người dân bằng việc khước từ những phẩm giá mà người dân đáng phải có. Sự độc
quyền của đảng thời điểm hiện tại chỉ là bề mặt. Đảng đang “phân quyền” bởi các
cuộc tranh giành nội bộ gay gắt và công khai. Sẽ không quá lời nếu nói rằng đảng
đang tự làm họ phân rã. Nếu đảng vẫn cho rằng họ là tổ chức duy nhất có thể quyết
định số phận quốc gia, thì họ cũng nên hiểu rằng số phận chính họ đang rất mong
manh như thế nào.
Người dân đang tự hỏi, liệu đảng
có còn đủ sức mạnh để bảo vệ chủ quyền quốc gia không, trong khi họ đang khủng
hoảng trong việc bảo vệ chế độ và tính chính danh của đảng cai trị?
Người dân đang tự hỏi, liệu đảng
cai trị có thể bảo vệ được dân tộc không, khi mà nền chính trị và chính sách
cai trị còn chưa thoát khỏi cái bóng Trung Quốc?
Đảng đang ở một thời khắc sống
còn. Số phận quốc gia đang ở một giai đoạn sống còn. Đảng không thể sống trong
một quốc gia đang chết, trong một dân tộc đang chết, trong một xã hội đang chết.
Chẳng ai có thể lật đổ cộng sản,
trừ chính họ. Cũng chẳng ai cứu được cộng sản, trừ chính họ, bằng sự thay đổi,
bằng sự tái nhận thức lại con đường chính trị lẫn chính sách cai trị, và bằng sự
dứt khoát đoạn tuyệt cái ách “xã hội chủ nghĩa” mà họ tròng vào mình và tròng
vào cổ nhân dân.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét