Nguyễn Hoàng Mơ
Kính thưa quý độc giả,
Ông Trịnh Vĩnh Bình. Ảnh:
internet
Tất cả những ai theo dõi thời cuộc
Việt Nam trong vài thập niên vừa qua, đều biết đến vụ án Trịnh Vĩnh Bình, một
triệu phú ở Hoà Lan. Ông Trịnh Vĩnh Bình, đã đem hơn 4.000.000 USD (bốn triệu
USD) về Việt Nam làm ăn và đầu tư trong nước vào cuối năm 1990. Ông đã bị Nhà cầm
quyền Việt Nam tước đoạt mất hết cơ nghiệp và còn bị lãnh án 11 năm tù vào năm
1996. Ông đã bị giam giữ hơn 18 tháng. Nhưng trong khi bị quản thúc tại gia,
ông Bình bằng một cách bí mật đã thoát ra khỏi Việt Nam.
Trong thời gian đó, ông Trịnh
Vĩnh Bình đã nhờ Tập đoàn luật sư nổi tiếng của Mỹ Covington Burling ở
Washington và sau đó thuê Tổ hợp Luật sư KING & SPALDING LLP làm đại diện để
kiện Nhà cầm quyền Việt Nam lên Toà Án Trọng Tài Quốc Tế, đồng thời đòi bồi thường
thiệt hại. Nhà cầm quyền Việt Nam cũng đã thuê một công ty luật sư nổi tiếng của
Pháp để đại diện cho họ trong vụ kiện này.
Khi thấy ông Trịnh Vĩnh Bình có
khả năng thắng kiện, Nhà cầm quyền Việt Nam đã “đi đêm” với ông. Sau đó, hai
bên đã thoả thuận với nhau:
– Ông Trịnh Vĩnh Bình đồng ý bãi
nại;
– Nhà cầm quyền Việt Nam hứa sẽ bồi
thường cho ông Trịnh Vĩnh Bình 15.000.000 USD (mười lăm triệu USD), đồng thời sẽ
trả lại tất cả những tài sản mà họ đã tước đoạt của ông”.
Kết quả là: Ông Trịnh Vĩnh Bình
đã nhận được số tiền trên. Nhưng Nhà Cầm Quyền Việt Nam hoàn toàn không trả lại
tài sản cho ông Bình như đã hứa.
Vì vậy, ông Trịnh Vĩnh Bình lại một
lần nữa phải thưa Nhà cầm quyền Việt Nam lên Toà Án Trọng Tài Quốc Tế, theo quy
chế UNCITRAL (The United Nations Commission on International Trade Law), trụ sở
đặt tại La Haye – Hoà Lan. Phiên toà lần này sẽ xử tại Paris, vào ngày
21/8/2017 và có thể kéo dài từ 7 đến 10 ngày.
Sau đây là cuộc phỏng vấn ông Trịnh
Vĩnh Bình do Nguyễn Hoàng Mơ (NHM) thực hiện:
NHM: Chúng tôi vừa được tin ông
đã nhờ Tổ hợp Luật sư KING & SPALDING LLP kiện Nhà cầm quyền Việt Nam lên
Toà Án Trọng Tài Quốc Tế và vụ án sẽ được xét xử tại Paris ngày 21/8/2017, tin
này có đúng không, thưa ông?
Trịnh Vĩnh Bình: Vâng! Tin đó
hoàn toàn chính xác!
NHM: Trước đây, chúng tôi từng
nghe nói, việc tranh tụng cũng đã được đưa lên kiện ở Toà Án Trọng Tài Quốc tế ở
Stockholm – Thuỵ Điển. Nhưng trước khi xử thì giữa Nhà cầm quyền Việt Nam và
ông đã đi đến thoả thuận và ông đã bãi nại. Như vậy, vì lí do nào đã khiến ông
kiện Nhà cầm quyền Việt Nam trở lại ạ?
Trịnh Vĩnh Bình: Vâng! Đúng như
thế! Trước đây khi vụ án sắp được xử ở Thuỵ Điển, khoảng 10 ngày trước ngày xử,
Nhà cầm quyền Việt Nam và tôi đã kí một thoả thuận để hoà giải, tức là giải quyết
ngoài toà.
Lúc đó, Toà Án Trọng Tài Quốc Tế
đã sắp xếp phiên xử từ ngày 5 đến 12 tháng 12/2006. Nhưng về phía Việt Nam, họ
đã đưa ra cam kết sẽ trả lại toàn bộ tài sản, nếu tôi đồng ý yêu cầu ngưng
phiên xử, đồng thời Nhà cầm quyền Việt Nam sẽ trả một khoản phí để trang trải
cho những chi phí mà tôi đeo đuổi vụ kiện đó. Khi hai phía đã kí kết vào bản
Thoả Thuận, tôi đã yêu cầu Toà Án Trọng Tài Quốc Tế ngưng phiên xử.
Sau đó, tôi trở về Việt Nam.
Nhưng hơn 7 năm qua, tôi vẫn chưa nhận lại được tài sản như Nhà cầm quyền Việt
Nam đã cam kết.
NHM: Vì Nhà cầm quyền Việt Nam
không tôn trọng cam kết nên bây giờ ông lại phải kiện Họ lên Toà Án Trọng Tài
Quốc Tế? Ông đã dựa vào cơ sở nào để kiện lần thứ hai ạ?
Trịnh Vĩnh Bình: Để trả lời câu hỏi
này của phóng viên, tôi xin trích đoạn 1 và 21 trong Bản Trả Lời của các nguyên
đơn do Tổ Hợp Luật Sư KING & SPALDING LLP đại diện:
* Đoạn 1: Các Nguyên đơn đã giải
thích trong Đơn Khởi kiện của mình về câu chuyện không thể hiểu được của ông Trịnh
Vĩnh Bình, sau hai thập kỷ bị ngược đãi trong bàn tay của các cơ quan của Việt
Nam. Sự nghiêm trọng và vô pháp luật trong hành vi của Việt Nam thực sự có tính
chất Kafka. Điều này bao gồm các cáo buộc hình sự được ngụy tạo; sự truy tố sai
lệch và có động cơ chính trị; tra tấn liên tục trong khi bị giam giữ; vi phạm một
cách rõ ràng đối với quyền yêu cầu được xét xử đúng pháp luật; “phiên tòa dàn dựng”
tại một tòa án kiểu chuột túi mà trên thực tế đã bị kết án trước hàng tháng bởi
lãnh đạo Đảng Cộng sản và Chính phủ, tiếp nối bởi bản án phúc thẩm có giá trị
chung thẩm khó hiểu (“Bản án”) khiến cho việc giải thích các căn cứ pháp lý
trong việc kết án ông Trịnh không thể thực hiện được; và việc Nhà nước thu giữ
tài sản của ông, lấy cớ là thi hành Bản án, mà đỉnh điểm là việc thu giữ trên
50 bất động sản (“Tài sản”) và các tài sản khác mà hiện nay có trị giá trên 250
triệu USD. Về cốt lõi, căn cứ của tranh chấp này nằm tại hành vi của Việt Nam
liên quan đến bản án hình sự oan sai của ông Trịnh, cũng như việc chiếm đoạt
tài sản của ông, xảy ra sau đó.
* Đoạn 21: Phán quyết trong Vụ kiện
Trọng tài Thứ nhất không có hiệu lực ngăn cản bởi vì phán quyết này chỉ đơn thuần
là phán quyết chấm dứt theo Mục 27(1) của Đạo luật Trọng tài Thụy Điển. Các bên
đồng ý rằng các phán quyết theo Mục 27(1) của Đạo luật Trọng tài Thụy Điển
không có hiệu lực theo quy định bản án đã tuyên. Ngược lại với lý lẽ của Việt
Nam, Phán quyết không phải là một phán quyết có hiệu lực ngăn chặn theo Mục
27(2) của Đạo luật Trọng tài Thụy Điển bởi vì các phán quyết theo đạo luật đó
phải đồng thời được yêu cầu bởi các bên và có các điều khoản được thỏa thuận về
giải quyết [tranh chấp]. Cả hai điều này đều không xảy ra: các bên không yêu cầu
bất kỳ phán quyết nào, phán quyết cuối cùng được đưa ra (theo yêu cầu của Hội đồng
Trọng tài Thứ nhất, không phải các bên) không bao gồm các điều khoản được thỏa
thuận (ngược lại, các bên không thể thỏa thuận về các điều khoản), và Phán quyết
không bao gồm các điều khoản của Thỏa Thuận Singapore (vẫn bí mật và chưa được
xem bởi Hội đồng Trọng tài Thứ nhất, theo yêu cầu riêng của Việt Nam).
NHM: Trước đây ông đòi số tiền bồi
thường, nghe đâu khoảng 150 triệu USD, còn lần này thì con số sẽ là bao nhiêu ạ?
Trịnh Vĩnh Bình: Tôi chưa có thể
nói con số chính xác là bao nhiêu, nhưng một điều chắc chắn là lần này con số sẽ
cao hơn, thậm chí là nhiều lần.
NHM: Ông có thể cho biết con số
phỏng đoán được không ạ?
Trịnh Vĩnh Bình: Được chứ! Số tiền
được phỏng đoán trên 1,5 tỉ USD, gồm cả bồi thường tài sản lẫn bồi thường giam
giữ người, vi phạm luật Quốc tế.
NHM: Căn cứ vào những khía cạnh
nào để ông đòi bồi thường cao?
Trịnh Vĩnh Bình: Căn cứ vào việc
Nhà cầm quyền Việt Nam không thực hiện cam kết như đã thoả thuận, mà chỉ muốn lừa
tôi để đạt được mục đích là ngưng phiên xử tại Stockholm. Nhưng sau đó, họ đã
không tuân thủ cam kết. Như vậy, tôi sẽ có thể đòi bồi thường những tổn thất của
giai đoạn trước và cộng thêm những thiệt hại từ ngày đó đến nay và có thể còn
nhiều mục mà tôi chưa tiện tiết lộ.
Để làm sáng tỏ câu trả lời của
tôi, tôi xin trích dẫn đoạn 653 trong Bản Trả Lời của các nguyên đơn do Tổ Hợp
Luật Sư KING & SPALDING LLP đại diện:
* Đoạn 653: Tóm lại, khi sáu nhóm
hành vi kể trên của Việt Nam được xem xét cùng nhau thì hành vi của Việt Nam
liên quan đến vụ án hình sự của ông Trịnh có thể nói đã cấu thành nên một trong
những nhóm hành vi từ chối xét xử công bằng vô nhân đạo nhất trong lịch sử luật
pháp quốc tế. Đơn giản là không có bất kỳ một cách lý giải hay biện minh nào
cho hàng loạt vi phạm thủ tục tố tụng hợp pháp mà các Cơ quan Tư pháp và Hành
pháp của Việt Nam gây ra đối với ông Trịnh. Ngoài ra, nhiều việc làm trong mỗi
nhóm hành vi liệt kê trên đây cũng cấu thành nên những hành vi từ chối xét xử
công bằng độc lập và riêng rẽ. Sau cùng, mỗi hành vi riêng lẻ thuộc một trong số
sáu nhóm này tự bản thân nó đều cấu thành hành vi từ chối xét xử công bằng hoặc
nếu không cũng là các hành vi vi phạm thủ tục tố tụng hợp pháp theo nguyên tắc
FET.
NHM: Thưa ông, vụ kiện này sẽ có
lợi gì cho những người đã bị Nhà cầm quyền Việt Nam giam giữ, vi phạm nhân quyền?
Trịnh Vĩnh Bình: Theo tôi, vụ kiện
này sẽ tạo tiền lệ đòi Nhà cầm quyền Việt Nam bồi thường cho những vụ giam giữ,
vi phạm đến quyền con người, đến tài sản của người dân. Chỉ tính từ tháng
4/1975 đến nay đã có khoảng 1 triệu người bị giam giữ không minh bạch. Nếu số
người này tập hợp lại kiện thì Nhà cầm quyền Việt Nam sẽ như thế nào?
NHM: Ông có thể nói rõ hơn suy
nghĩ của ông về vụ kiện này?
Trịnh Vĩnh Bình: Tôi muốn nói rõ
thêm, vụ kiện này không chỉ mang tính hình sự mà nó còn mang tính chế tài về
kinh tế. Về khía cạnh này, tôi thấy chúng ta phải nhìn sự việc ở cả hai mặt của
vấn đề:
a- Việc tôi đòi bồi thường những
tổn thất do Nhà cầm quyền Việt Nam gây ra là rất đương nhiên và cần thiết;
b- Cũng phải để Nhà cầm quyền Việt
Nam trả giá cho hậu quả của việc họ tịch thu trái phép, chiếm lấy tài sản của
người dân bừa bãi (ở đây tôi muốn nhấn mạnh đến tải sản của tôi) và cả việc họ
bắt giữ người tuỳ tiện – mà từ trước đến nay, các cơ quan tư pháp, hành pháp Việt
Nam dù có làm sai trái, vi phạm pháp luật – nhưng hiếm khi bị chế tài. Vì nạn
Huyện binh Huyện, Phủ binh Phủ, nạn cửa quyền ở Việt Nam nên thường xuyên đã có
những hành vi như: vượt quyền hạn; vi phạm pháp luật; xâm phạm đến quyền con
người; đến tài sản nhân dân ở Việt Nam. Những hành vi trái nguyên tắc này cần
phải được xử lí thích đáng. Cho nên nếu vụ việc này được đưa ra Toà Án Trọng
Tài Quốc Tế thì dù cho chính phủ của một nước siêu cường đi nữa cũng vẫn bị
phán quyết, một khi họ làm sai. Và như vậy, đích thực là bài học đích đáng, khá
cần thiết, cho tình trạng “có pháp luật cũng như không có pháp luật” ở Việt Nam
hiện nay.
NHM: Khi đọc những bài báo, những
phóng sự trước đây từ những năm 1998 – 2006, một phần đã được đưa lên mạng,
chúng tôi thấy dư luận trong lẫn ngoài nước, phần lớn mong muốn ông thắng kiện.
Cũng có người cho rằng việc ông thắng thua chưa phải là việc quan trọng hàng đầu.
Điều quan trọng nhất ở đây vẫn là ông dám phơi bày, dám đưa ra công luận sự
gian trá và thiếu minh bạch của Nhà cầm quyền Việt Nam. Họ nói một đàng làm một
nẻo!
Ông có ý kiến gì về việc này ạ?
Trịnh Vĩnh Bình: Tôi đồng ý với cả
hai nguồn phản ánh của dư luận. Nếu tôi thắng kiện, như đã trình bày trong phần
phỏng vấn trước:
a- Tôi đòi lại những thiệt hại, tổn
thất do Nhà cầm quyền Việt Nam gây ra;
b- Từ những vụ kiện như vậy, cho
nhà nước Việt Nam thấy được hậu quả của việc họ bắt bớ, tịch thu và xâm chiếm
tài sản của người dân vô tội như thường xảy ra hằng ngày ở Việt Nam hiện nay. Rồi
cũng có ngày, họ sẽ phải trả cái giá cho hành vi bá quyền, ngang ngược và độc
ác đó!
Một khi Nhà cầm quyền Việt Nam đã
có tiền lệ bị đưa ra Toà Án Quốc Tế, sẽ mở màn cho nhiều người dân bị oan trái,
bị ức hiếp tập hợp lại để kiện Nhà cầm quyền Việt Nam. Tôi nghĩ rằng Nhà cầm
quyền Việt Nam chưa thấy được, chưa ý thức đến, chưa gặp thì đúng hơn sức mạnh
của sự tập hợp vừa kể, chưa nói đến sự binh vực và hỗ trợ của người Việt hải
ngoại. Hiện nay, có gần 4 triệu người Việt sống ở nước ngoài, trong số đó,
không ít người Việt đã tham gia vào dòng chính, giữ những chức vụ quan trọng
trong chính quyền từ cấp thành phố, tiểu bang lên đến liên bang và nắm trong
tay một sức mạnh tài chánh không nhỏ.
Chúng ta có thể xem lại, đã nhiều
năm Nhà cầm quyền Việt Nam làm bao nhiêu việc sai trái, bức hiếp dân, chiếm đoạt
tài sản của dân, mặc dù có tiếng nói của quốc tế. Thế nhưng tiếng nói là tiếng
nói, can thiệp là can thiệp, Nhà cầm quyền Cộng Sản vẫn trơ như đá!
Nhưng bây giờ thì khác, một khi bị
thua kiện, bị đóng phạt một số tiền lớn, mà càng lớn thì càng hay, Nhà Cầm Quyền
Việt Nam sẽ phải tự kiềm chế, tự điều chỉnh guồng máy công quyền, bằng không
thì hậu quả như tôi đã nói trên, sẽ khôn lường!
NHM: Vậy thì người dân trong nước,
làm thế nào tập hợp lại để kiện Nhà cầm quyền Việt Nam, khi bị oan trái, thưa
ông?
Trịnh Vĩnh Bình: Trên đời này,
câu hỏi nào cũng sẽ có câu trả lời. Khó khăn cách mấy cũng sẽ có cách giải quyết!
Câu hỏi này, tôi xin nhường cho
các vị trong ngành luật giải thích, sẽ chính xác hơn. Tuy nhiên, ở thời điểm hiện
nay, vấn đề toàn cầu hoá, ngày càng rõ. Bên cạnh đó là sự đòi hỏi về nhân quyền,
minh bạch ngày càng quyết liệt. Để có thêm tư liệu tham khảo, kính mời quý vị độc
giả vào trang web, tìm “Netherlands-Vietnam BIT, Trinh Vinh Binh”, hoặc bằng tiếng
Việt “Vụ án Trịnh Vĩnh Bình” (thời gian sau này, những trang web này bị ngăn chặn
một phần ở Việt Nam). Trong những trang web này, có nhiều tư liệu tham khảo
liên quan đến câu hỏi trên. Hi vọng trong lần phỏng vấn tới tôi sẽ trả lời rõ
ràng hơn về câu hỏi này.
NHM: Chúng tôi xin được đặt câu hỏi
cuối cùng: Giả sử ông thắng kiện, với số tiền lớn như vậy, ông sẽ sử dụng như
thế nào ạ?
Trịnh Vĩnh Bình: Như trong phiên
xử trước, tôi có một tâm nguyện: trường hợp tôi được thắng kiện, tôi sẽ sử dụng
90% số tiền được bồi thường cho mục đích từ thiện, không ngoại trừ giúp đỡ những
nạn nhân bị bức hại trong nước (theo nghĩa rộng).
NHM: Thay mặt nhóm phóng viên
theo dõi vụ án – Nguyễn Hoàng Mơ, Phan Bá Việt, Lê Viết Thông, Nguyễn Hoàng Hà
và Nguyễn Văn Toàn – chúng tôi xin chân thành cám ơn ông đã dành cho chúng tôi
cuộc phỏng vấn này.
Xin cảm ơn quý độc giả đã theo
dõi cuộc phỏng vấn ông Trịnh Vĩnh Bình và xin hẹn quý độc giả trong cuộc phỏng
vấn tiếp theo.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét