Nguồn: Brahma Chellaney, “Asia’s
American Menace”, Project Syndicate, 25/04/2017.

Cách tiếp cận chính sách đối ngoại
của Tổng thống Mỹ Donald Trump – dựa trên các chiến thuật và giao dịch (mang
tính ngắn hạn), hơn là theo tầm nhìn chiến lược – đã tạo ra một loạt “giật cục” bất ngờ. Thiếu tầm nhìn định hướng,
chứ chưa nói tới những ưu tiên rõ ràng, Trump đã gây bối rối cho các đồng minh
và các đối tác chiến lược của Mỹ, đặc biệt là ở Châu Á – qua đó đe dọa an ninh
khu vực.
Rõ ràng là, một số những đảo chiều
chính sách đột ngột của Trump đã đưa ông tới gần hơn những quan điểm truyền thống
của Mỹ. Đặc biệt, Trump tuyên bố NATO “không còn lạc hậu”, ngược với nhận định
của chính ông trong chiến dịch tranh cử. Thay đổi đó đã xoa dịu một số căng thẳng
trong quan hệ Mỹ – Âu.
Nhưng ở châu Á, nơi đang phải đối
mặt với những thách thức an ninh, chính trị, kinh tế nghiêm trọng, những đảo
ngược chính sách của Trump chỉ làm trầm trọng thêm sự biến động của khu vực
này. Với quá nhiều điểm nóng chính trị đe dọa châm ngòi xung đột bạo lực, điều
cuối cùng mà các lãnh đạo châu Á cần là một sự bất định chiến lược mới.
Nhưng, đó chính là điều mà họ nhận
được từ Trump – một Tổng thống Mỹ tỏ ra thất thường hơn cả vị Tổng thống hay vạ
miệng Rodrigo Duterte của Philippine hay vị Chủ tịch nước độc đoán Tập Cận Bình
của Trung Quốc. Thậm chí nếu đem so sánh thì nhà độc tài nổi tiếng bốc đồng của
Bắc Triều Tiên Kim Jong-un dường như còn dễ dự đoán hơn.
Có lẽ điểm nhất quán nhất trong
chính sách đối ngoại của Trump chính là nỗi ám ảnh đạt được các lợi ích ngắn hạn.
Trong một tweet gần đây, ông ta đặt câu hỏi tại sao lại phải coi Trung Quốc là
quốc gia thao túng tiền tệ trong khi nước này đang hợp tác với Mỹ để kiềm chế Bắc
Triều Tiên. Chỉ vài ngày trước đó, Trump đã gọi Trung Quốc là kẻ thao túng tiền
tệ “vô địch thế giới”.
Dòng tweet đó có lẽ đem đến cái
nhìn sâu sắc hơn về chính sách của Trump đối với Châu Á. Trước tiên, nó cho thấy
sự nổi lên đột ngột của Bắc Triều Tiên trở thành một thử thách đối ngoại chính
của Trump, gợi ý rằng chính sách kiên nhẫn chiến lược mà cựu Tổng thống Barack
Obama theo đuổi có thể bị thay thế bằng một chính sách chiến lược nóng nảy dễ
gây sự cố hơn.
Cách hiểu này được củng cố thêm với
tuyên bố của Phó Tổng thống Mike Pence rằng các cuộc tấn công quân sự ít mạo hiểm
– ít mục tiêu gần đây của Mỹ tại Syria và Afghanistan thể hiện “quyết tâm” và
“sức mạnh” của Mỹ nhằm chống lại Bắc Triều Tiên. Những tuyên bố như vậy chứng tỏ
một sự thiếu hiểu biết rằng, đối với vấn đề Bắc Triều Tiên, Mỹ không có lựa chọn
quân sự đáng tin nào, bởi bất cứ cuộc tấn công nào của Mỹ cũng sẽ dẫn tới sự
tàn phá ngay lập tức những trung tâm dân cư lớn của Nam Hàn.
Chiến lược hiện tại của chính quyền
Trump – dựa vào Trung Quốc để xử lý vấn đề Bắc Triều Tiên – cũng sẽ không hiệu
quả. Rốt cuộc, gần đây Bắc Triều Tiên đang tìm cách thoát khỏi nanh vuốt của
Trung Quốc và theo đuổi sự can dự trực tiếp với Mỹ.
Nếu xét mối quan hệ không suôn sẻ
giữa Tập và Kim, có vẻ như cú đặt cuộc chắc ăn nhất của Trump lại là một phiên
bản nào đó của đề xuất ông ta đã đưa ra trong chiến dịch tranh cử: Mời Kim đi
ăn hamburger để gặp gỡ. Một khi vị thần hạt nhân của Bắc Triều Tiên đã chui ra
khỏi đèn thì việc phi hạt nhân hóa có lẽ không còn là một lựa chọn hợp lý nữa.
Nhưng một giải pháp đóng băng chương trình hạt nhân có thể vẫn còn đàm phán được.
Việc Trump dựa vào Trung Quốc để
xử lý vấn đề Bắc Triều Tiên không những không hiệu quả mà trên thực tế còn có
thể gây ra nhiều bất ổn hơn cho châu Á. Trump, thoạt tiên tỏ ra hào hứng trong
việc thách thức tham vọng bá quyền của Trung Quốc, giờ đây dường như đã sẵn
sàng nhún nhường hơn với quốc gia này, làm nghiêm trọng hơn một sai lầm đối ngoại
lớn từ thời chính quyền Obama.
Trong số những sự đảo chiều chính
sách của Trump thì thay đổi này có tầm quan trọng địa chiến lược lớn nhất, bởi
Trung Quốc chắc chắn sẽ tận dụng tối đa lợi thế đó để thúc đẩy các mục tiêu của
mình. Từ sự đàn áp ngày càng lớn đối với bất đồng chính trị và các nhóm dân tộc
thiểu số tới những nỗ lực để đảo lộn hiện trạng lãnh thổ tại châu Á, Trung Quốc
liên tục thăm dò xem mình có thể vươn xa đến đâu. Dưới thời Obama, nước này đã
tiến khá xa. Dưới thời Trump, họ thậm chí có thể tiến xa hơn nữa.
Trump bây giờ lại gọi Trung Quốc
là một người bạn và đối tác của chính phủ mình – và dường như ngày càng yêu mến
ông Tập. “Chúng tôi thật sự rất tâm đầu ý hợp,” ông nói. “ Chúng tôi quý mến
nhau. Tôi rất quý ông ấy.”
Sự yêu mến vượt ra ngoài những lời
nói: Các hành động của Trump đã củng cố thêm vị thế cho Tập – nhưng lại hạ thấp
vị thế của chính ông– cho dù có lẽ Trump không nhận thức được điều đó. Thoạt
tiên, Trump rút lại lời đe dọa không tôn trọng chính sách “một Trung Quốc”. Gần
đây hơn, Trump đã tiếp đón Tập tại khu nghỉ dưỡng Florida của ông mà không đòi
hỏi Trung Quốc phải gỡ bỏ bất cứ hoạt động đầu tư, thương mại không công bằng
nào mà ông đã lên án trong chiến dịch tranh cử.
Cuộc gặp thượng đỉnh với Trump đã
nâng cao hình ảnh của Tập tại quê nhà trước thềm Đại hội 19 của Đảng Cộng sản
Trung Quốc diễn ra vào cuối năm nay, sự kiện mà Tập muốn phá vỡ quy tác lãnh đạo
tập thể đã được thể chế hóa để tập trung quyền lực một cách độc đoán hơn bất cứ
nhà lãnh đạo Trung Quốc nào khác kể từ thời Mao Trạch Đông. Nó cũng cho thấy
thái độ đồng ý ngầm của chính quyền Trump đối với những hoạt động chiếm đoạt
lãnh thổ của Trung Quốc tại Biển Đông. Điều này sẽ khuyến khích Trung Quốc
không chỉ quân sự hóa toàn bộ bảy đảo nhân tạo trên vùng biển này, mà còn theo
đuổi chủ nghĩa xét lại lãnh thổ ở những khu vực khác, từ vùng biển Hoa Đông tới
vùng tây Himalayas.
Trump tin tưởng rằng “nhiều vấn đề
tệ hại tiềm ẩn sẽ biến mất” nhờ có mối quan hệ của ông với một ông Tập “tuyệt vời”.
Trên thực tế, lời hứa “Khiến nước Mỹ vĩ đại trở lại” của ông mâu thuẫn với
chính “Giấc mơ Trung Hoa” của Tập nhằm “làm trẻ hóa dân tộc Trung Quốc”.
Ý tưởng của Tập, mà Trump đang vô
tình hưởng ứng, là hai quốc gia nên đoàn kết lại trong một “mô hình quan hệ cường
quốc kiểu mới”. Nhưng khó có thể hình dung làm thế nào mà hai quốc gia với thế
giới quan đối lập như vậy – chưa nói tới điều mà Giáo sư Graham Allison của Đại
học Harvard gọi là “những mặc cảm tự tôn cực đoan” của hai nước – có thể giúp họ
giám sát các vấn đề thế giới một cách hiệu quả.
Có thể hiểu rằng Trump vẫn có khả
năng đảo ngược chính sách một lần nữa về vấn đề Trung Quốc (hay Bắc Triều
Tiên). Quả thực là những thay đổi chính sách đột ngột của Trump hoàn toàn có thể
trở nên nguy hiểm hơn những chính sách thực tế của ông ta. Việc cần điều chỉnh
chính sách liên tục sẽ chỉ bồi thêm vào những lo lắng của các đồng minh và đối
tác của Mỹ, những nước đang gặp rủi ro khi lợi ích cốt lõi của họ sẽ bị sử dụng
như những con bài mặc cả. Nếu những lo lắng đó thúc đẩy một số quốc gia phát
triển lực lượng quân sự của mình, tình hình chiến lược của châu Á sẽ bị thay đổi
một cách cơ bản.
*
Brahma Chellaney, Giáo sư ngành
Nghiên cứu chiến lược tại Trung tâm Nghiên cứu Chính sách tại New Delhi và
Nghiên cứu viên tại Viện Robert Bosch tại Berlin, là tác giả của 9 cuốn sách,
trong đó có các cuốn Asian Juggernaut; Water: Asia’s New Battleground; và cuốn
Water, Peace,and War: Confronting the Global Water Crisis.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét