Blog Người Buôn Gió
Thoibao.de, một tờ báo tiếng Việt có lượng độc giả lớn nhất ở Đức đưa
tin về việc thủ tướng Đức không tiếp Nguyễn Xuân Phúc. Căn cứ mà ông
Khoa dựa vào đó nói đó là chương trình làm việc của thủ tướng Đức bà
Merlkel.
Tuy nhiên thì tranh cãi đã nổ ra, một hình ảnh bà Merkel bắt tay và tiếp nước thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc được Việt Nam đưa lên, và phía Việt Nam gọi đó là gặp gỡ cấp cao, hội đàm giữa hai nguyên thủ. Báo chí Việt Nam còn liệt kê dằng dặc những vấn đề mà hai bên trao đổi đến mấy chục mục.
Tuy nhiên thì tranh cãi đã nổ ra, một hình ảnh bà Merkel bắt tay và tiếp nước thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc được Việt Nam đưa lên, và phía Việt Nam gọi đó là gặp gỡ cấp cao, hội đàm giữa hai nguyên thủ. Báo chí Việt Nam còn liệt kê dằng dặc những vấn đề mà hai bên trao đổi đến mấy chục mục.
Vậy đâu là sự thực.?
Sự thực là Nguyễn Xuân Phúc đến dự G20 với tư cách đại diện cho nước tổ chức Apec. Vì thế hình ảnh cuộc gặp giữa bà thủ tướng Đức với Nguyễn Xuân Phúc có treo cờ khác với những cuộc gặp hội đàm, trao đổi về những vấn đề hai nước song phương.
Từ logo hay các lá cờ treo đều cho thấy đây không phải cuộc gặp chính thức giữa hai nước, chỉ là một hội nghị nước Đức tổ chức và Việt Nam được mời đến do là người tổ chức Apec. Việc tổ chức Apec là việc luân phiên giữa các nước, cũng chẳng phải Việt Nam tài cán gì mà được chọn đứng ra tổ chức cả.
Chúng ta có thể thấy cách trang trí mà bà Merkel gặp thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc khác xa hẳn với cuộc gặp cựu thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.
Thiết nghĩ đi đến Đức để dự hội nghị trên tư cách được mời ké vì là chủ
nhà Apec, việc được tiếp đón không được trọng thể như các cường quốc
khác như Mỹ, Trung Cộng chẳng có gì đáng xấu hổ với Việt Nam hay Nguyễn
Xuân Phúc cả. Thế nhưng Nguyễn Xuân Phúc đã chỉ đạo báo chí thổi tung hô
chuyến đi của Phúc như một thành tích vang dội về ngoại giao quốc tế.
Vì Phúc háo danh, từ khi làm thủ tướng, Nguyễn Xuân Phúc đã thể hiện y
là con người háo danh kinh khủng. Nguyên nhân trong nội bộ cộng sản thì
Phúc là thủ tướng có uy kém nhất, nhiều người khinh nhất so với các đời
thủ tướng trước. Nên y cần phải tạo được tiếng vang ca ngợi mình để khoả
lấp chỗ trống về uy tín bị thiếu hụt. Mặt khác y tạo nên những xung
đột, tranh chấp quyền lực ở các địa phương, bộ ngành để rút cục người
ta phải dựa vào y.
Nhờ những đồng tiền của Đặng Văn Thành và lớp báo chí do Trương Tấn
Sang để lại, Phúc đã tạo dựng được một thế lực khá mạnh trong làng báo
chí Việt Nam, chạy theo hai tiêu chí , thứ nhất là ca ngợi tổng bí thư
Nguyễn Phú Trọng, nhấn vào điểm háo danh, kiêu ngạo của Trọng để vừa lấy
lòng Trọng, vừa làm bình phong. Thứ hai là đi đánh phá những phe phái
không thần phục Phúc.
Trở lại với chuyện tiếp đón Phúc ở Đức và tờ thoibao.de đưa tin.
Lẽ ra chuyện này không cần làm ầm lên, vì với cương vị đi ké như Phúc
được đón tiếp ra trò hay không ra trò chẳng cần phải đôi co, bàn cãi.
Thế nhưng Phúc nhỏ mọn đã cay cú chuyện này, y chỉ đạo bọn DLV lồng lộn
chửi bới tờ Thoibao.de chưa đủ, Phúc còn chỉ đạo đại sứ Việt Nam tại Đức
là Đoàn Xuân Hưng thu hồi giấy mời tổng biên tập thoibao.de đến dự
chương trình gặp gỡ cộng đồng người Việt tại Đức với Nguyễn Xuân Phúc.
Hành động này cho thấy, chính phủ của Nguyễn Xuân Phúc tô vẽ là kiến
tạo, liêm chính, hành động là một chính phủ xảo ngôn. Chỉ muốn được tung
hô và sẵn sàng trả thù bất cứ ai vạch ra những điểm dối trá của Nguyễn
Xuân Phúc. Dù việc vạch ra đó không phải là chuyện gì lớn lao, chỉ là
việc vặt vãnh nhưng cũng Phúc cũng không bỏ qua.
Thêm một nguyên nhân nữa vì ngoài chuyện lồng lộn trả thù tờ thoibao.de
vì việc nhỏ mọn này, là do tờ báo này trước đây có mấy bài ca ngợi chủ
tịch nước Trần Đại Quang, đối thủ nặng ký mà Nguyễn Xuân Phúc căm ghét.
Trước hội nghị trung ương 5, Phúc đi làm việc ở các địa phương dưới
chiêu bài xúc tiến đầu tư, nhiều nơi Phúc đã nói đợt này làm tổng bí thư
và Trần Đại Quang đang bị xem xét kỷ luật. Vì những nguyên nhân đó, sẵn
việc thoibao.de đưa tin về chuyến đi của Phúc không được vinh quang cho
lắm, Phúc chỉ đạo báo chí, dư luận viên quy chụp tờ báo này là phản
động, nhằm thực hiện mục đích sâu xa hơn là phủ nhận những bài viết của
bà con Việt Kiều Đức ca ngợi Trần Đại Quang. Đồng thời hàm ý coi Trần
Đại Quang cấu kết với tờ báo phản động.
Việc bổ nhiệm đại sứ Việt Nam tại nước ngoài do chủ tịch nước ký kết,
nhưng Đoàn Xuân Hưng được bổ nhiệm đại sứ tại Đức do cựu chủ tịch nước
Trương Tấn Sang ký, Sang vốn là đàn anh của Phúc, cùng với Trọng đã nâng
đỡ Phúc lên làm thủ tướng. Bởi vậy, có cơ hội để phục vụ cho Nguyễn
Xuân Phúc hiển nhiên là điều đại sứ Đoàn Xuân Hưng sẵn sàng ra tay.
Khi có cơ hôi để tiêu diệt, trả thù những người không ăn cánh với mình
là đặc điểm nổi bật nhất của Nguyễn Xuân Phúc, y mở miệng nói đọc báo
hàng ngày, xử lý sâu sát các vụ việc. Nhưng chỉ có vụ việc nào của đối
phương y mới xử lý. Còn những nơi khác y làm ngơ. Như vụ thuỷ điện miền
Trung xả lũ chết hàng chục người, báo chí lên án rầm trời, Phúc làm lặng
thinh và ngấm ngầm đẩy vụ việc vào quên lãng. Nguyên do là thuỷ điện
miền Trung do em vợ của y là Trần Công Tấn bao thầu hết cả, ngay trong
lúc miền Trung vừa xả lũ chết người. Trần Công Tấn đã bán ngon lành một
ngàn tỷ cổ phần ở thuỷ điện miền Trung. Cuộc giao dịch này được ăn mừng
thành công bằng việc mời các ca sĩ nổi tiếng ở Tp HCM đến hát mừng. Như
vụ việc ở Đồng Tâm đã được xử lý tương đối ổn thoả, nhưng Phúc ở phiên
họp ngày 4 tháng 5 đã chỉ đạo bới lại vụ việc này, đưa thanh tra và ép
Nguyễn Đức Chung phải xác nhận kết quả thanh tra là đất đai đó thuộc
quốc phòng. Đầy thành phố Hà Nội vào thế mất mặt với dân, cũng chỉ tại ở
vụ nhà cửa tại Giảng Võ trước đây Nguyễn Đức Chung đã có phản ứng với
sự can thiệp của Phúc.
Đến ngay cả chủ tịch thành phố Hà Nội , Nguyễn Xuân Phúc còn để bụng có
cơ hội rối ren là thọc bàn tay trả thù, huống chi là một tờ báo tiếng
Việt như thoibao.de. Nhờ nịnh nọt mà Phúc được Trọng và Trương Tấn Sang
che chở, dưới sự bảo kê của hai kẻ này, Phúc sẽ tha hồ tạo dựng vây
cánh, nhóm lợi ích và thanh trừng các nhân tố không theo mình.
Chính Nguyễn Xuân Phúc đã chỉ đạo hội nghị an ninh ngày 15/5/2017, cùng
với Trương Hoà Bình người của Trương Tấn Sang. Hai kẻ này đã ra mặt chỉ
thị phải trấn áp những cuộc biểu tình môi trường của giáo dân miền Trung
bằng mọi giá.
Phe nhóm Nguyễn Xuân Phúc, Trương Hoà Bình, Nguyễn Phú Trọng, Trương
Tấn Sang thực sự là tác giả của những vụ trấn áp nhân quyền, tôn giáo ở
cường độ khắc nghiệt nhất, bộ sậu này cũng bóp nghẹt quyền tự do ngôn
luận khủng khiếp nhất trong vòng nhiều năm qua trở lại đây.
Cứ nhìn những vụ bắt người, kết án những công dân vì những điều 88 gần đây thì rõ.





Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét