Một trong những luận điệu thường
hay được đám dư luận viên, những người bênh vực đảng và nhà nước cộng sản VN
đưa ra mỗi khi có bất cứ ai lên tiếng chỉ trích tình trạng đất nước, xã hội VN
hiện nay, đó là: “Nói gì thì nói, VN vẫn là một quốc gia bình yên, không có chiến
tranh, không có khủng bố, không có những kẻ tâm thần thỉnh thoảng lại xuất hiện
nổ súng hàng loạt giết hại người vô tội…Cứ thử nhìn sang các nước Bắc Phi,
Trung Đông, châu Âu và cả Hoa Kỳ xem!”, “Người dân mình được yên ổn làm ăn như
thế này là may mắn lắm, không có đảng và chính phủ lãnh đạo liệu có được như vậy
không?” v.v…
Đúng là VN không có chiến tranh,
không có nạn khủng bố do những tổ chức Hồi giáo cực đoan gây ra, không có những
vụ sả súng giết người hàng loạt mà thường là có yếu tố chính trị, tôn giáo,
lòng thù hận (hate crime)…nhiều hơn là do tâm thần, nhưng VN có thật là một quốc
gia bình yên?
Tội ác tràn lan, ngày càng tàn bạo.
Nói về sự bình yên, ở cấp độ thứ
nhất, mắt thấy tai nghe, hàng ngày khi mở những tờ báo ra, bật TV lên, hay khi
đi ngoài đường tận mắt chứng kiến, chúng ta có thể thấy ngay câu trả lời. Ở VN
bây giờ ngày nào cũng có những vụ cướp, giết, hiếp…xảy ra ở chỗ này chỗ khác, với
mức độ táo bạo và tàn bạo ngày càng tăng.
Tội ác tràn lan, người ta có thể
dễ dàng đoạt mạng nhau chỉ vì một cái “nhìn đểu”, một câu nói “không lọt tai”
và vô số những lý do hết sức vớ vẩn, nhỏ nhặt khác, cho tới những nguyên nhân
thường thấy dính dáng đến tư thù cá nhân, tiền bạc và nhất là những mâu thuẫn
trong tình cảm-chồng giết vợ, vợ giết chồng, giết người tình, giết tình địch,
cha giết con, con giết cha…, thậm chí vì tuyệt vọng, cùng quẫn, có những người
làm cha làm mẹ nỡ giết hại cả con mình trước khi tự vẫn, để lại nỗi đau tột
cùng cho người thân.
Càng ngày tính chất sát nhân tàn
bạo càng tăng, trong năm 2015 chẳng hạn, có một số vụ thảm sát làm rúng động dư
luận như vụ “thảm sát Bình Phước”, hung thủ là Nguyễn Hải Dương cùng với một
người bạn đã giết hại tất cả 6 mạng người kể cả người yêu cũ do hận tình; hay vụ
cả cả bốn người trong một gia đình ở Yên Bái bị một người họ hàng giết hại do
tranh chấp đất rẫy, hung thủ tên Đặng Văn Hùng; thậm chí, chỉ vì một mâu thuẫn
bộc phát, kẻ thủ ác tên Vi Văn Hai ở Nghệ An đã dùng dao chém chết 4 người
trong gia đình người hàng xóm v.v…
Những vụ giết cùng diệt tận cả
nhà tiếp tục xảy ra trong năm 2016 với vụ Tấn Láo Lở, tỉnh Lào Cai giết chết cả
4 người đều là phụ nữ, trẻ em rồi dìm xác dưới suối chỉ vì mâu thuẫn cá nhân;
hay vụ tên Doãn Trung Dũng ở Quảng Ninh tới vay tiền không gặp người cần hỏi,
giết luôn 4 người họ hàng bên vợ.
Tính chất man rợ, độ máu lạnh của
kẻ thủ ác trong nhiều vụ án khiến chúng ta không khỏi rùng mình. Giết người yêu
cũ xong chặt đầu vứt một nơi, thi thể vứt một nơi để phi tang như vụ án Nguyễn
Hữu Nghĩa, Hà Nội năm 2010, những vụ đốt xác phi tang (VNEXpress), những vụ giết
người chặt xác phi tang; giết người, cắt bộ phận sinh dục, rạch bụng rồi ném xuống
sông để xác không nổi ở Hưng Yên tháng 5.2017 cho tới chém người đầu lìa khỏi cổ
ở Vĩnh Phúc mới đây, tháng 7.2017…Có thua kém gì những vụ án máu lạnh nhất trên
thế giới?
Trong năm 2016 còn cò một vụ án
khác gây chấn động dư luận là vụ Đỗ Cường Minh (Chi cục trưởng Chi cục Kiểm lâm
Yên Bái) dùng súng K59 bắn chết ông Phạm Duy Cường (Bí thư Tỉnh ủy Yên Bái) và
ông Ngô Ngọc Tuấn (Trưởng Ban Tổ chức Tỉnh ủy) ngay tại phòng làm việc sau đó tự
sát.
Có lẽ từ sau vụ này, và rải rác
nhiều vụ khác, đám quan chức địa phương cũng muốn có người bảo vệ và đề xuất đó
đã được đưa ra tại cuộc họp Quốc hội về dự án luật Cảnh vệ ngày 6.6.2017 “Nhiều
tỉnh muốn có cảnh vệ cho bí thư, chủ tịch” (Tuổi Trẻ), và một số chức danh
khác, nhưng cuối cùng, đề xuất này không được thông qua. Điều này chứng tỏ sự ất
ổn trong xã hội và sự bất an trong lòng một số quan chức VN, sợ dân chỉ một phần
nhỏ, cái chính là sợ lẫn nhau, họ sợ những mâu thuẫn trong chia chác quyền lợi
dẫn tới thanh toán nhau như vụ Yên Bái, chứ nếu một quốc gia bình yên làm sao
mà cả đến các quan chức địa phương cũng đòi được bảo vệ?
Ngoài những vụ cướp, giết, hiếp,
những vụ án do mâu thuẫn tình, tiền, tư thù..; đối với trẻ em ở VN có một nỗi
lo ngại lớn là nạn xâm hại tình dục. So với trước đây chừng mươi năm thôi, bây
giờ chúng ta thường xuyên đọc thấy những vụ xâm hại, cưỡng bức trẻ em ở nơi này
nơi khác, trong đó có nhiều vụ gây phẫn nộ vì nạn nhân còn quá bé, kể cả 1-2 tuổi,
hoặc bị thiểu năng trí tuệ, bị tàn tật; có những vụ để lại hậu quả nghiêm trọng
như tổn thương quá nặng, mang thai khi còn nhỏ tuổi, nạn nhân vì uất ức, xấu hổ
mà tự vẫn …
Mới đây, báo Thanh Niên có làm một
loạt bài về đề tài này: “Xâm hại tình dục trẻ em - Kỳ 1: Những con số đáng báo
động”, “Xâm hại tình dục trẻ em - Kỳ 2: Tội ác mang khuôn mặt 'thân quen', “Xâm
hại tình dục trẻ em - Kỳ 3: Những câu chuyện chìm trong bóng tối”, Xâm hại tình
dục trẻ em - Kỳ 4: Cả đời cúi mặt”, “ Xâm hại tình dục trẻ em - Kỳ 5: Trẻ em
nam, phần chìm bị quên lãng”…Trong đó, ngay bài thứ nhất, tác giả đã đưa ra những
con số khiến người đọc kinh hoảng:
“Cứ 8 giờ trôi qua, lại có một trẻ
em Việt Nam bị xâm hại tình dục. Hơn 90% thủ phạm là người thân quen
….trong 5 năm (2011 - 2015), cả
nước phát hiện trên 8.200 vụ xâm hại trẻ em, với gần 10.000 nạn nhân, trong đó
số vụ bị xâm hại tình dục là 5.300 vụ. Con số này cũng chỉ là những vụ việc được
báo cáo.” …
Điều đáng nói ở đây là nạn xâm hại
tình dục trẻ em ở VN đáng báo động như vậy nhưng nhiều bậc cha mẹ do thiếu hiểu
biết hoặc do vô tâm vẫn chưa thực sự đề phòng cảnh giác, cũng như giáo dục con
biết cách đề phòng, tự bảo vệ mình, luật pháp chưa thực sự nghiêm khắc, có rất
nhiều vụ cuối cùng bị “chìm xuồng”-do thiếu chứng cứ hoặc chứng cứ yếu, do cách
xử lý chậm chạp và không loại trừ cả yếu tố “chạy án” nên những kẻ thủ ác vẫn cứ
nhởn nhơ.
Đó là chưa nói đến những vụ bắt
cóc, sát hại trẻ em “Những vụ bắt cóc trẻ em gây ‘chấn động’ dư luận” (báo Công
An TP.HCM), “Truy lùng nhóm bắt cóc bé trai 2 tháng tuổi giữa đêm” (Công An
Nhân Dân), “Rùng mình những vụ trẻ em bị bắt cóc, sát hại dã man” (Việt Báo),
trong đó mới nhất là vụ cháu bé 6 tuổi ở Quảng Bình bị bắt cóc, giết hại, tháng
7.2017…
Một xã hội mà ngay cả những đứa
trẻ cũng có thể dễ dàng bị bắt cóc ngay trong sân nhà, ngay trong chớp mắt, có
thể bị xâm hại tình dục ngay từ những người thân trong gia đình hay những người
quen, họ hàng thì xã hội đó liệu có thể gọi là bình yên?
Có lẽ có người sẽ bảo ở nước nào
mà chả có tội ác cướp, giết, hiếp, những vụ xâm hại tình dục trẻ em, trẻ em.
Đúng vậy, nhưng nếu trong một xã hội có luật pháp nghiêm minh, có bộ máy chính
quyền làm việc công tâm và hiệu quả, có nền giáo dục nhân bản và tôn trọng con
người, thì sẽ hạn chế được phần nào. Ngoài ra, trình độ dân trí, sự hiểu biết về
pháp luật, ý thức cảnh giác của người dân cũng là một yếu tố hết sức quan trọng
trong việc đề phòng, ngăn chặn, kể cả báo động và tham gia hỗ trợ cơ quan điều
tra trong việc phá án.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét