John
Vu tường thuật
Dưới đây là cuộc trò chuyện thú vị của GS
John Vũ với Bill W. Gates, khi ông đi giảng ở hai quốc gia lớn ở Châu Á:
Hè năm ngoái tôi đã đi dạy với
Bill G và học được rất nhiều qua kinh nghiệm của người giám đốc điều hành doanh
nghiệp này. Khi đi qua nhiều nước, chúng tôi thường xếp hàng ở sân bay. Bill
quan sát: “Ông có thể thấy ở một số nước, mọi người chờ đợi kiên nhẫn cho đến
lượt họ nhưng ở các nước khác, mọi người thường chen lấn xô đẩy. Mọi người mua
vé đều có chỗ trên máy bay rồi, vậy sao họ phải xô đẩy người khác? Dường như là
giáo dục của họ thiếu đào tạo phép xã giao và sự tự trọng.
Nước này vẫn muốn trở
thành quốc gia lãnh đạo thế giới nhưng cứ nhìn vào dân chúng sô bồ, hỗn loạn,
chen lấn và thiếu tự trọng này thì còn lâu họ mới lấy được sự kính trọng của những
quốc gia khác. Họ có thể có sức mạnh kinh tế nhưng muốn đi xa hơn thì còn lâu lắm
vì kinh tế là một chuyện nhưng dân trí lại là một chuyện khác. Không phải to
tát, lớn lao là quan trọng nhưng thường những điều nhỏ bé xác định ra hệ thống giáo
dục của họ tốt thế nào. Chính hành vi của những người dân xứ đó xác định ra liệu
một nước đó có là “Đẳng Cấp Thế Giới” (World Class) hay không? Một con heo có
thể thoa son dồi phấn nhưng nó vẫn là một con heo phải không?”.
Khi rời khỏi nước này, Bill kết
luận: “Quốc gia này còn phải học nhiều vì không có hệ thống dịch vụ tốt ở đây.
Cả nước đang hội tụ vào phát triển sản phẩm để xuất khẩu tối đa nhưng họ sẽ
không đi xa được nữa. Họ có thể hiểu kinh doanh sản phẩm nhưng không hiểu kinh
doanh con người. Toàn thể nền kinh tế là về xây dựng thật nhiều cơ xưởng, sao
chép mọi thứ, và xây dựng nhiều sản phẩm giá rẻ nhưng không cần chất lượng cao,
nghĩa là họ không nghĩ gì đến khách hàng mà chỉ nghĩ đến quyền lợi của họ. Họ
muốn xây dựng mọi thứ, sản phẩm lớn, sản phẩm nhỏ nhưng họ sẽ không bao giờ
thành công vì không hiểu nhu cầu của khách hàng; họ không có ý tưởng nào về sự
thoả mãn của khách hàng. Từ người quản lý khách sạn tới người phục vụ nhà hàng,
từ quan chức mức cao tới công nhân mức thấp, tất cả họ đều hành động y hệt như
nhau, cứ vội vàng làm gì đó cho nhanh chóng mà không suy nghĩ. Chúng ta đã đi
tìm hiểu rất nhiều cơ xưởng và nếu chú ý, ông sẽ thấy rằng phần lớn các cơ xưởng
đều có giám thị người ngoại quốc, và phần lớn các công ty đều có người tiếp thị
ngoại quốc bởi vì người của họ không thể làm điều đó. Đó là làm kinh doanh “nửa
đường” vì sản phẩm không thể thành công nếu không có dịch vụ, và chính dịch vụ
đem khách hàng trở lại”.
Một ngày ở Hàn Quốc, chúng tôi phạm
sai lầm bởi việc đi sai chỗ cách xa khách sạn của chúng tôi vài dãy phố. Trời tối
khi chúng tôi hỏi đường nhưng không mấy ai nói được tiếng Anh. Cuối cùng một
sinh viên đi tới, anh chỉ cho chúng tôi hướng đi tới khách sạn nhưng ngần ngại:
“Dễ lạc lắm vì có vài chỗ rẽ phải và rẽ trái và bây giờ đã khuya rồi và rất khó
đi khi trời tối, các ông có thể bị lạc lần nữa”.
Thế là anh ta đề nghị đi cùng
chúng tôi tới khách sạn để chắc rằng chúng tôi sẽ không bị lạc. Chúng tôi bước
đi quãng mười lăm phút cho tới khách sạn. Khi chúng tôi cám ơn người sinh viên,
Bill đề nghị anh ta ăn tối với chúng tôi nhưng anh từ chối vì cần về nhà. Vào
lúc đó chúng tôi thấy rằng anh ta phải đi lộn lại theo hướng ngược với chỗ
chúng tôi bị lạc. Sự kiện là một thanh niên sẵn lòng giúp người lạ cho dù phải
đi ngược lại trong đêm tối đã gây ấn tượng cho cả hai chúng tôi. Bill bảo tôi:
“Khi một thanh niên của một quốc gia hành động như vậy, nước đó có tương lai.
Đó là điều một quốc gia có “Đẳng Cấp Thế Giới (World Class)”.
Theo Bill : “Đẳng Cấp Thế Giới”
không phải là nền kinh tế mạnh hay có bao nhiêu triệu phú hay tỉ phú, bao nhiêu
đại học hay nhà chuyên môn mà đẳng cấp thế giới là về cách công dân của nó hành
động ra sao”.
GS John Vu
(nguồn Hạt Giống Tâm Hồn)
[*] Quốc gia nói bên trên là
Trung Quốc. Buồn thay Việt Nam cũng có thể được miêu tả như thế.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét