
Em Thanh Trà thân mến!
Anh cứ gọi thế cho thân mật em nhé, dù em làm nhiều chức to, “làm
Vua, làm Chúa” một vùng nhưng các cụ xưa nói “trưởng nhất tuế vi huynh,
trưởng thập tuế vi phụ” nghĩa là hơn một tuổi đáng mặt làm anh, hơn 10
tuổi là đứng hàng cha chú.
Anh hơn em tới 5 tuổi thì đáng bậc anh quá đi chứ. Xét về văn hóa
sống, tin chắc anh cũng hơn hẳn em. Mấy đứa xu nịnh cứ thấy ai làm chức
to dù hôm trước gọi mày, gọi tao nhưng hôm sau gọi anh, gọi chị. Anh thì
không như thế, làm quan chẳng qua là cái áo khoác bên ngoài đến lúc nào
đó cũng phải cởi ra, hoặc không xứng thì cũng bị thiên hạ họ lột trần
ra em ạ.
Hôm nay anh viết mấy dòng vừa để động viên khích lệ, vừa là dặn dò
những cũng để mấy đứa vớ vẩn nó bảo anh không hiểu gì về Yên Bái, không
hiểu gì về gia đình em. Thôi thì năm sinh, tháng đẻ, sổ điện thoại, địa
chỉ e-mail là quyền riêng tư anh chẳng nói ở đây, nhưng anh chỉ dẫn ra
mấy việc để thiên hạ biết mà kiêng nể.
Mấy hôm nay, nói cho chính xác là gần nửa năm nay chuyện cậu em Phạm
Sỹ Quý phô trương quá xá để “Quan trên ngó xuống, người ta trông vào”
làm em cũng phiền lòng. Nói cậu Quý nhưng rồi loanh quanh cũng liên lụy
tới em, nên anh biết em cũng mệt mỏi lắm. Đã vậy, chẳng ai động viên
thăm hỏi em mà toàn là truy vấn, kể cả mấy đứa đàn em khi vui thì bâu
quanh, khi có “biến” thì lảng ra hết.
Riêng anh thì cân phân lắm, cái gì không nên không phải anh cũng nhắc
để em biết, cái gì là thành tích thì cũng động viên khen ngợi. Con
người ai chả có ưu điểm, khuyết điểm, mà ở em anh lại thấy ưu điểm là cơ
bản. Anh thực sự nể phục em về sự khéo kết hợp giữa việc gia đình và xã
hội, đặc biệt là việc chăm nom cho em út chu đáo, đứa nào cũng có công
ăn việc làm đàng hoàng, đứa nào cũng được em tạo cơ hội cho để làm giàu.
Cái thủa dân Yên Bái còn nghĩ rằng mình là tỉnh rừng rú, chẳng ai
quan tâm đến chuyện đất cát, sông suối thì em đã đặt cậu Quý (Phạm Sỹ
Quý) có chỗ ngồi ở sở địa chính, trực tiếp là ở phòng quản lý đất đai.
Thế là đất ở đâu có tiềm năng là nó thâu tóm được; khe suối nào có vàng,
có cát; vùng núi nào có mỏ thạch anh nó đều rành rẽ thế nên khi mọi
người tỉnh ngộ thị cả chị cả em chỉ ngồi đếm tiền.
Vợ cậu Quý là Hoàng Thị Huệ là một giáo viên bình thường như bao giáo
viên khác, ai cũng nghĩ nó chỉ gõ đầu trẻ chờ đến tháng lĩnh lương chứ
làm ăn gì. Nhưng cũng nhờ có em mà nó nhảy vào mở cái quầy thuốc to đùng
trong Bệnh viện Sản – Nhi Yên Bái rồi thuê người đứng bán, trong khi
bao nhiều người có bằng dược sỹ cũng chỉ biết thèm thuồng.
Còn cô em Phạm Thị Thu Lan, nó học sư phạm thì dĩ nhiên là phải đi
dạy rồi. Ở Yên Bái tất nhiên có nhiều thầy cô hơn nó, nhưng nhờ em mà nó
được cất nhắc lên làm hiệu trưởng Trường tiểu học Nguyễn Trãi, Thành
phố Yên Bái. Nó làm hiệu trưởng, trường nó thành trường điểm, được tỉnh
đầu tư về nhiều mặt danh tiếng nổi như cồn, biết đâu nay mai còn lên
nữa. Anh cũng nghĩ rằng, nhờ có em và cậu Quý giúp đỡ nhiều mà nó cũng
xây được Dinh thự hoành tráng cạnh khu “biệt phủ” của cậu Quý.
Em Phạm Thanh An em cho ăn học và ra làm y sỹ nha khoa thì cũng ổn
quá rồi. Vì “cái răng, cái tóc là vóc con người” vừa là cái để nhai, vừa
là thẩm mỹ nên thiên hạ chẳng tiếc tiền đầu tư chỉnh sửa. Cứ nhìn mà
xem cả nước chứ không riêng gì Yên Bái y sỹ nha khoa nào cũng nhà to
lồng lộng. Em còn lo cho nó nhảy vào Bệnh viện đa khoa 500 giường mở
hiệu thuốc to đùng.
Đại loại là ở Yên Bái chỗ nào có thể kiếm ra tiền là mấy chị em của em đã khai thác triệt để, vậy mà không giàu mới là lạ.
Trong giải quyết các vấn đề của xã hội em cũng hết sức khôn ngoan,
tinh tế. Anh nghĩ cái vụ đánh bạc của cậu Quý năm 2005 không có em thì
tụi nó chết cả nút à. Hôm qua anh nhắc lại trong bức thư ngỏ gửi cho
Quý, thiên hạ cứ xôn xao hỏi ngày ấy xử lý thế nào? Thậm chí nhiều người
Yên Bái cũng không biết, nhưng anh biết. Bởi lúc đó em là Ủy viên
Thường vụ Tỉnh ủy, Trưởng ban Tuyên giáo tỉnh ủy Yên Bái cũng oách lắm
rồi. Em đứng ra dàn xếp thì mọi người phải nghe.
Khi đó Ngô Thành Long, Phó viện trưởng Viện Kiểm sát là đứa to đầu
nhất trong đám đánh bạc, em đã điều nó lên làm Viện trưởng VKS huyện
Trấn Yên, không ai thấy ngồi ở VKS tỉnh nữa là yên chuyện, mà nó phải
phục em sát đất. Còn cậu Quý khi đó đang phó văn phòng quản lý đất đai
em lại xử lý khác, không xử lý cậu em mà xử lý người liên đới trách
nhiệm trong việc quản lý cậu em, đó là điều chuyển chú Tiến, Trưởng văn
phòng quản lý đất đai đi nơi khác và cho cậu em ngồi vào ghế Trưởng để
gánh trách nhiệm ngày một nặng hơn… cũng từ đó mà cậu Quý lên phó giám
đốc rồi giám đốc sở Tài – Môi cho đến thời điểm hiện tại.
Một điều nữa anh khen em, đó là bản lĩnh. Khi ông Cường (Bí thư), ông
Tuấn (Chủ tịch HĐND) bị bắn, mọi người ai cũng nghĩ em chỉ chui vào
thùng Ton-net để trú ẩn, và có lẽ phải điều người nơi khác về chứ tại
chỗ không ai dám ngồi vào ghế bí thư. Thế nhưng em vẫn đứng ra lo lắng
chu toàn mọi việc và đảm nhiệm chức vụ bí thư hoành tráng. Ngay cả thời
gian vừa rồi dư luận lùm xùm, báo chí đưa tin chuyện nọ, chuyện kia anh
thấy em vẫn bình thản, lạnh tanh như không có chuyện gì.
Nhân đây anh cũng nhắc em mấy việc, từ hôm đầu tháng đến nay mấy anh
em ở cơ quan bảo em đi Hà Nội hơi nhiều, anh biết em nhiều việc phải
làm, nhưng đi nhiều vào giai đoạn này người ta bảo là đi chạy vạy mang
tiếng cho em.
Chuyện đi phúng viếng liệt sỹ anh nghĩ là em không nên đi. Vì ở mọi
người thì khác, vị trí em lại khác. Ở vị trí em, để làm mát lòng liệt sỹ
là phải lo toan cho gia đình họ, con em họ, chăm lo cho các thương
binh, gia đình có công. Chứ cả năm có một lần thăm viếng và thắp mấy cây
hương thì càng làm người ta nổi giận. Các anh bộ đội ngày ấy ra đi, nếm
mật nằm gai, hạt muối cắn đôi, cọng rau bẻ nửa khi nằm xuống chỉ có tấm
nilon gói thân xác… Họ hy sinh cho đất nước độc lập, tự do, cho các em
vinh hoa phú quý, mà các em đến thắp hương còn xin phù hộ độ trì thì họ
nổi trận lôi đình. Họ có gì mà cho hả em! Mà vong linh liệt sỹ nổi giận
thì kinh lắm… sống cũng cầm súng, chết cũng cầm súng! Tháng bảy năm
ngoái anh Cường cũng đi thắp hương khắp các nghĩa trang, nhưng rồi tháng
tám thì.…
Thôi chẳng nói chuyện buồn làm gì. Bây giờ, anh chỉ nhắc em và mấy
đứa em là cứ thành thật trên tinh thần Đảng mà làm việc, mà cống hiến
chứ đừng nghe lời mấy đưa đàn em xui dại “tài năng có hạn, thủ đoạn có
thừa” thì có ngày Đảng không xử lý thì dân họ cũng lột trần em ạ.
Chào em.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét